Chương 107:
Trước đêm nay, cô ấy có nằm mơ cũng không nghĩ tới đời này kiếp này cô ấy còn có thể nhìn thấy cô giáo một lần nữa. Cô giáo đã được hỏa táng rồi. Ấy vậy mà, cô ấy biết trước mặt là hồn ma của cô giáo, nhưng cô ấy lại không thấy sợ hãi chút nào.
Cô giáo ở bên trong vẫn đang say sưa cưa gỗ, cũng giống như mọi lần bà ấy ở trong phòng thí nghiệm vậy, dù có làm gì thì bà ấy cũng là người nghiêm túc nhất, dù là công việc thủ công không có quá nhiều kỹ thuật như cưa gỗ, bà ấy vẫn như lúc trước nghiêm túc làm việc. Thật giống như thứ trước mặt bà ấy không phải là gỗ, mà là linh kiện của một loại máy móc công nghệ cao nào đó.
Lý Nhã Hân muốn khóc, muốn gào thét lên nhưng cô ấy lại không dám.
Cùng lúc ấy, Vương Phong thấp giọng nói hai câu ở bên tai Lý Nhã Hân, sau đó anh ấy mở nắp chai nước khoáng và đưa cho Lý Nhã Hân. Lý Nhã Hân không khỏi nhìn Vương Phong thêm vài lần, chẳng lẽ anh trai giao hàng này cũng là một vị đại sư sao?
Lý Nhã Hân làm theo sự chỉ dẫn của Vương Phong, cô ấy đứng ở bên cạnh cửa sổ, nhỏ giọng nói:
"Cô Quách Lộ Thanh ơi."
Khi được gọi tên, cô giáo Quách đang hì hục cố gắng cưa gỗ liền sửng sốt, có chút mê mang quay đầu nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi ngoài cửa sổ. Người đàn ông thì bà ấy không nhận ra, người phụ nữ... bà ấy cũng không nhận ra. Nhưng có một loại cảm giác quen thuộc.
Lý Nhã Hân khẽ vẫy tay, mở miệng lần nữa:
"Cô Quách Lộ Thanh, đi theo em."
Quách Lộ Thanh nghe thấy tên mình thì ngẩng đầu, bà ấy chỉ vào máy cưa gỗ trước mặt mình, mơ màng nói:
"Công việc của tôi còn chưa hoàn thành."
Lý Nhã Hân hận không thể đánh chết tên quản lý Ngô kia, cô ấy siết chặt bình nước khoáng nói:
"Nhưng hạng mục máy Cửu Châu của cô vẫn còn chưa hoàn thành."
"Hạng mục của tôi? Hạng mục của tôi... Đúng, hạng mục của tôi!"
Ánh mắt mê mang của bà ấy dần dần tụ lại, Quách Lộ Thanh đi từng bước một về phía Lý Nhã Hân, đi xuyên qua tấm kính, chui vào trong bình nước khoáng.
Vương Phong vội vàng dùng nắp đậy lại, nhỏ giọng lôi Lý Nhã Hân bỏ chạy. Vương Phong cắm chìa khóa vào ổ khóa, Lý Nhã Hân vô cùng phối hợp trong nháy mắt đã leo lên xe, hai người ngồi lên con xe điện nhỏ chạy ra khỏi nhà máy gỗ Tôn thị.
...
Trong khi đó, Phó Vãn vốn đã định dọn sạp hàng đồ ăn, cây hòe già vừa khóc vừa rửa sạch bát đũa, sau đó nằm lì dưới gốc cây giống như chó chết vậy, không muốn động đậy. Đương nhiên Phó Vãn và Tạ Khiêm không sống cùng một phương hướng, nên Tạ Khiêm dự định sẽ đưa họ về nhà rồi mới đi về.
Phó Vãn nói:
"Ngày mai có một việc tôi muốn phân phó cho cậu làm."
Tạ Khiêm có chút kinh ngạc nhìn Phó Vãn, tuy rằng mọi chuyện trong huyền môn thì huyền tu đều phải có sứ mệnh đi hoàn thành, nhưng cô... làm sao có thể dễ dàng tiếp nhận như vậy?
Tạ Khiêm vốn đã nói với sư phụ là cậu ấy sẽ về muộn mấy ngày, nên cậu ấy liền gật đầu đồng ý. Phó Vãn ngược lại không cảm thấy mình mặt dày. Sư phụ của cậu ấy không phải là đệ tử ngoại môn của Thiên Cực Huyền Môn sao? Sai khiến cậu ấy như vậy thì có làm sao?
Tạ Khiêm nhìn sạp hàng đồ ăn đã được thu xếp cẩn thận, cậu ấy không còn cách nào khác đành tra thanh kiếm gỗ đào vào bao kiếm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền