Chương 108:
Tạ Khiêm đẩy sạp hàng đồ ăn đến bãi đậu xe mà Phó Vãn thuê trong tiểu khu, đến nơi liền chào tạm biệt hai người.
Phó Vãn dắt Đoàn Đoàn lên lầu. Cùng lúc ấy, Tạ Khiêm cũng đang định quay về chỗ ở tạm thời của mình ở Ninh Thành, cậu ấy vừa mới đi được vài bước, thì đã bị âm thanh của wechat nằm ở trong túi làm phiền.
Khi lấy điện thoại ra, thấy người gọi đến là sư phụ, Tạ Khiêm liền dừng bước không đi nữa, cậu ấy đặt điện thoại di động lên chiếc ghế gỗ dùng để nghỉ ngơi trong tiểu khu, nhấn kết nối.
"Sư phụ, đã muộn rồi mà sao người vẫn còn không nghỉ ngơi đi?"
Tạ Khiêm vấn an sư phụ mang phong thái đạo cốt tiên phong của mình, ánh mắt liếc về phía ống quần.
À, may mắn thay hôm nay cậu ấy mặc quần bò, nếu là quần đùi hoặc là quần trắng thì không ổn rồi.
Đôi mắt của ông cụ vô cùng hiền lành:
"Sư phụ làm sao có thể ngủ được khi nghĩ đến đồ nhi của mình đang ở nơi đất khách không được yên bình cho lắm?"
Trong lòng Tạ Khiêm bỗng nhiên cảm thấy ấm áp, quả nhiên sư phụ vô cùng yêu thương cậu ấy.
Ông cụ quan tâm đến cậu ấy nói:
"Ninh Thành không được yên bình, nếu nữ huyền tu kia sai con đi làm việc gì vậy thì con cứ đi làm đi, nhưng tài phú và mạng sống của con phải được đặt lên hàng đầu, đừng để ngay cả mạng nhỏ của mình cũng mất."
Trong lòng Tạ Khiêm càng ấm áp, gật đầu nói:
"Sư phụ, con biết rồi."
Ông cụ nói rất nhiều, sau đó đột nhiên hỏi:
"Nhân tiện, con bán được bao nhiêu lá bùa rồi? Chuyển tiền cho ta đi."
Tạ Khiêm trong nháy mắt xấu hổ:
"... Một, một tấm..."
Sắc mặt của ông cụ hơi cứng đờ, một tấm? Mới một tấm sao.
Ông ấy đoán chừng là cậu ấy ở Ninh Thành không có danh tiếng gì, cho nên mới bán được một tấm.
Bùa bình an cấp thấp nhất của ông ấy có giá 188. 000 tệ nên ông ấy vẫn lời.
Ông cụ vẻ mặt hiền lành nhìn Tạ Khiêm, an ủi nói:
"Một tấm cũng không tệ rồi."
Tạ Khiêm cúi đầu không dám nhìn ông cụ ở đối diện:
"Một tấm cũng không bán được."
Đột nhiên xung quanh yên tĩnh lại.
Vài giây sau, sư phụ cậu ấy vô cùng đau đớn giận dữ mắng:
"Con là tên nghịch đồ!"
Tạ Khiêm lập tức thuần thục quỳ xuống, nghe sư phụ cậu ấy ở nơi đó răn dạy mình là tên đồ đệ phế vật vô dụng.
Cậu ấy đã quen rồi, chỉ cần liên quan đến tiền thì dù cho sư phụ có hiền lành đến đâu cũng có thể biến thành một lệ quỷ hung ác.
Ông cụ buồn bã nói:
"Sao ta lại nhận một đệ tử không biết kiếm tiền như con chứ? Con có biết là sư phụ ta đây đã phải chịu hình phạt ngũ tệ tam khuyết* của Thiên Đạo. Cha mẹ chết, vợ chết, con cái thì không có, chỉ có thể kiếm chút tiền sống qua ngày, vậy mà tên nghịch tử con lại đối xử với sư phụ như vậy..."
*Ngũ tệ tam khuyết: Ngũ tệ chỉ góa vợ, quả phụ, cô đơn, độc đáo (khắc con), tàn tật. Tam khuyết chính là "Tài, mệnh, quyền" hoặc là
"Phúc, lộc, thọ"
.
Ông cụ thì cứ mắng mỏ không ngừng, vẻ mặt của Tạ Khiêm tựa hồ như đã nghe quen rồi, đột nhiên khóe mắt cậu ấy nhìn thấy một con xe điện nhỏ.
Vương Phong chở một một cô gái nhanh chóng đi về phía tòa nhà mà Phó Vãn đang ở, con xe điện nhỏ cứ như vậy dừng ở tiền sảnh.
Tạ Khiêm chú ý đến chai nước khoáng trong tay Lý Nhã Hân, vẻ mặt cậu ấy trở nên nghiêm trọng, nhanh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền