Chương 123:
Đúng vào lúc này, bên ngoài biệt thự truyền tới tiếng vang kỳ lạ, tiếng vang đó từ xa tới gần.
"Con dơi, là con dơi!"
Sắc đen đầy trời trực tiếp đập vỡ cửa sổ thủy tinh từ bên ngoài, bọn chúng bò lên cửa sổ thủy tinh, tạo thành từng nhóm che đi sắc đêm bên ngoài.
Định thần nhìn lại, chỗ cửa sổ nào cũng là con dơi màu đen sì dày đặc! Bọn chúng tụ tập lại với nhau, gần như là tạo thành một cái bánh thịt lớn màu đen!
Những chiếc răng nhọn hoắt trong miệng con dơi điên cuồng cắn thủy tinh, bọn họ tận mắt nhìn thấy kính thủy tinh rầm rầm vỡ vụn tập thể!
Từ sâu trong thâm tâm mọi người đều dâng lên một nỗi bất an và lo sợ.
Dơi, tại sao lại có nhiều dơi như vậy chứ?
Gương đồng phản quang treo trên cửa sổ rơi xuống vỡ tan tành, từng đạo kim quang trong nhà biến mất không còn tung tích, chẳng mấy chốc trong nhà đã trở nên tối om.
Nhưng, những con dơi kia không hề bay vào nhà mà chỉ tụ tập ngoài cửa sổ đã vỡ nát kia vỗ cánh phành phạch, giống như đang đợi người.
"Phật gia, là bởi vì Phật gia!"
Phó Đại Trung liền lăn một vòng từ trên ghế sô pha đứng lên, ánh mắt khao khát nhìn về phía tượng Phật lớn ở cửa chính.
Tất cả những ánh mắt cầu cứu của mọi người đều hướng về tượng Phật lớn ở cửa, hiện giờ chỉ có Phật gia mới có thể cứu bọn họ.
"Phật gia hiển linh, Phật gia hiển linh!"
Kim quang của tượng Phật lớn kia đột nhiên tăng lên, có vẻ như muốn dùng kim quang để chiếu sáng cả căn biệt thự này.
Cùng lúc ấy, người phụ nữ đầu đầy máu tươi thò ra từ dưới ghế sô pha, hai tay túm chặt lấy cổ chân của Phó Đại Trung giống như hận không thể trực tiếp bẻ gãy, đôi mắt bị thấm đầy máu nhìn chằm chằm Phó Đại Trung, không ngừng lặp lại mấy câu:
"Vãn Vãn, Vãn Vãn, đừng hại Vãn Vãn..."
Nghe không ra là đang cảnh cáo hay là đang yếu thế cầu xin.
Khi còn sống, Lưu Mỹ Linh là một người phụ nữ thích sạch sẽ nhất, Phó Đại Trung có thế nào cũng không thể ngờ được bà ấy lại trốn ở bên dưới này.
"Bác trai, bác gái, hai anh họ, lâu rồi không gặp."
Một tiếng cười thấp từ bên ngoài màn đêm truyền tới.
Giọng nói kia, bọn họ tuyệt đối sẽ không quên, là Phó Vãn.
So với năm năm trước thì càng thong dong bình tĩnh hơn rất nhiều, cũng bớt ngoan ngoãn hơn rất nhiều.
Ngoài cửa xuất hiện hai bóng người, Phó Vãn dắt Đoàn Đoàn xuất hiện trong màn đêm.
Phó Vãn tới rồi!
Nếu như lúc trước nói cảm thấy Phó Vãn là một thiên sư kiêm chức gà mờ, vậy thì bây giờ bọn họ cũng đã cảm nhận được có gì đó không đúng lắm, dơi đầy trời gần như bao vây cả căn biệt thự lại.
Phó Vãn, nhất định là có quan hệ với Phó Vãn.
Phó Vãn cụp đôi mắt hơi đỏ xuống, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, dấu giày rơi lên tượng Phật sau đó hung hăng đá một phát ra ngoài:
"Ở trước mặt tôi mà cũng dám xưng là Phật gia?"
Tượng Phật bị đạp ra ngoài!
Tượng Phật nặng hơn trăm cân mà lại bị Phó Vãn đạp một phát bay ra ngoài, tượng Phật giống như một quả bóng tròn nhẵn, không ngừng lăn lóc, lăn đến góc tường tối tăm, rồi chìm vào trong bóng tối.
Kim quang trên tượng Phật cũng lập tức biến mất, hoàn toàn ảm đạm xuống.
Phó Vãn khẽ nhướng mày, đôi mắt cô đỏ lên nở một nụ cười tùy ý:
"Bác cả, Phật của nước ngoài cũng không cứu được con quỷ đáng chết ở bản địa đâu."
Phó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền