Chương 124:
Phó Vãn không hề rời đi. Thật ra thì cô vẫn dắt Đoàn Đoàn, đứng ở trong phòng khách như cũ. Cùng lúc ấy, cô nghe thấy âm thanh quen thuộc xen lẫn với giọng khàn khàn sau khi biến thành ma kia: "Vãn Vãn."
Bàn tay đang nắm chặt Đoàn Đoàn của Phó Vãn lập tức buông lỏng ra. Cô cố gắng chống đỡ, nhìn người phụ nữ trước mặt.
Bà ấy mặc chiếc váy dài màu đen, đi chân trần, gương mặt dính đầy máu trông già nua hơn rất nhiều so với những người phụ nữ cùng tuổi, sắc mặt bà ấy vừa tỉnh táo lại vừa mê man.
Phó Vãn nhớ được chiếc váy dài này. Trước đó, đây là chiếc váy mà cô dùng tiền thưởng nhận được từ trường Đại học Ninh Thành mua cho mẹ cô.
Phó Vãn khẽ nâng cánh tay run rẩy lên, lau đi vết máu trên mặt Lưu Mỹ Linh, cuối cùng gọi một tiếng...
"Mẹ."
Sự mê man trong đôi mắt của Lưu Mỹ Linh dần dần bị tỉnh táo thay thế, bà ấy nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt giống như không dám tin tưởng:
"Vãn Vãn... Vãn Vãn!"
Ký ức của Lưu Mỹ Linh rất hỗn loạn, nhưng ký ức bà ấy nhớ rõ nhất trước khi xảy ra tai nạn xe chính là con gái.
Điều bà ấy tiếc nuối nhất trước khi xảy ra tai nạn xe cũng chính là không tìm được Phó Vãn.
Giờ thì bà đã gặp được con gái rồi.
Lưu Mỹ Linh khóc, ôm lấy Phó Vãn:
"Những năm này mẹ rất nhớ con, con có ăn uống hẳn hoi không? Có bị bắt nạt không?"
Nhưng bà ấy không khóc nổi thành tiếng, cơ thịt trên mặt chỉ có thể làm ra dáng vẻ co rút như đang khóc.
Giọt nước mắt vui mừng trào ra từ trong hốc mắt của Phó Vãn, cô không biết nên trả lời như thế nào.
Phó Vãn chưa từng khóc. Trong mấy trăm năm xuyên không, cô đều chưa từng khóc. Cô vô cảm, lạnh lùng nhìn thấy rất nhiều cảnh sinh tử rồi mới thích hợp ngồi lên cái vị trí kia.
Nhưng Phó Vãn chợt phát hiện ra, thật ra cô cũng biết khóc, thậm chí là linh lực toàn thân đều khó mà khống chế nước mắt.
Giọng của Phó Vãn hơi run rẩy:
"Mẹ, tại sao mẹ không đi đầu thai?"
Thiên sư huyền môn tính toán được hết thiên cơ, nhưng lại không thể nhìn thấu bản thân mình, những mối quan hệ càng gần gũi với mình thì lại càng khó đoán.
Một người là người sinh ra cô, một người là do cô sinh ra đều như vậy.
Lưu Mỹ Linh nâng gương mặt của Phó Vãn lên nhìn kỹ, bà ấy lẩm bẩm:
"Sợ con về nhà sẽ không tìm được mẹ."
Bọn họ tin là như vậy, Phó Vãn nhất định sẽ về nhà.
Đoàn Đoàn ngẩng đầu nhìn Phó Vãn, hóa ra mẹ ở trước mặt bà ngoại cũng là trẻ con.
"Ba của con đã đi chưa?"
Lưu Mỹ Linh thấp giọng hỏi.
Đoàn Đoàn nhỏ giọng nói:
"Ông ngoại đang chơi ở bờ biển."
Lưu Mỹ Linh nhìn thấy Đoàn Đoàn thì rất đau lòng, từ nhỏ cậu bé đã không có ba, mẹ sinh cậu bé ra cũng mất tích, ông bà ngoại thì đều qua đời lúc cậu bé được ba tuổi.
Phó Vãn dùng tay áo lau nước mắt, nhẹ giọng nói:
"Chúng ta tới cửa nhà đón ba đi."
Lưu Mỹ Linh và Đoàn Đoàn đều bày ra vẻ mặt mê man nhìn Phó Vãn.
Bọn họ không nhìn thấy đám người Phó Nhu, chỉ đi theo Phó Vãn vòng qua bốn cái quan tài đang rung lắc điên cuồng, rồi đi ra ngoài cửa.
Bên ngoài biệt thự nhỏ của bọn họ có một vườn hoa rất lớn, lúc còn sống Lưu Mỹ Linh đã trồng rất nhiều hoa cỏ ở trong vườn, nhưng giờ đây cũng hoang tàn hết cả rồi.
"Đoàn Đoàn, mang tiền giấy rải thành đường."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền