Chương 127:
Phó Nhu tay chân luống cuống ở bên cạnh kinh ngạc hô lên một tiếng: "Phó Vãn?"
Mọi người đồng loạt nhìn về phía mấy cái quan tài kia.
Một tiếng cười từ trong biệt thự truyền tới:
"Trí nhớ của ảnh sát Phùng rất tốt."
Phó Vãn dắt Đoàn Đoàn đi từ chỗ u ám trong căn biệt thự ra ngoài, đôi mắt cô hơi đỏ, cười nhạt nhìn bọn họ.
Sắc mặt tất cả mọi người đại biến, không thể tin nổi nhìn cô.
Cô lại đi từ trong biệt thự ra ngoài...
Phó Vãn âm u cười hỏi:
"Bác cả, bác gái, hai anh họ, mọi người cảm thấy bốn chiếc quan tài mà Vãn Vãn tặng thế nào?"
Ba cái quan tài đang điên cuồng rung lắc, mà Phó Liệt đang trong ngọn lửa nằm trên mặt đất, trong con ngươi anh ta đều là vẻ sợ hãi.
Tất cả mọi người đều không nhịn được mà thấy lạnh hết cả người.
Tạ Khiêm không thể tin nổi nhìn Phó Vãn, trong ấn tượng của cậu ấy thì đây là thao tác mà chỉ có tà tu mới có thể làm.
Thiên Đạo sẽ không cho phép huyền tu dùng huyền thuật đối phó với người bình thường.
Tạ Khiêm buột miệng:
"Phó tiền bối, cô lại xây dựng một Quỷ Vực tạm thời?"
Cho nên cô vẫn luôn ở cùng một chỗ với Phó Nhu, thật ra là bị cô tách thành hai không gian.
Nhưng khoảng cách với lần trước ở công viên bỏ hoang cũng mới được mấy ngày, không phải cô mới mượn mạng cho người khác sao? Phó Vãn còn có thể có linh lực chống đỡ Quỷ Vực ư?
Phó Vãn từ chối cho ý kiến.
Phó Vãn thờ ơ đón lấy những ánh mắt chăm chú của bọn họ, đưa Đoàn Đoàn tới chỗ Phùng Kiện, lạnh lùng nói:
"Cảnh sát Phùng, chăm sóc Đoàn Đoàn giúp tôi, tôi phải ra ngoài vài ngày."
Phùng Kiện giữ lại Đoàn Đoàn muốn đi theo, anh ấy không nhịn được mà nói một câu:
"Cô Phó, cô thế này là muốn đi đâu?"
Phó Vãn cũng không quay đầu lại mà ném lại một câu:
"Tới U Minh tiễn ba mẹ tôi đoạn đường cuối cùng."
Vượt qua Minh Hải, đi qua cầu Nại Hà, tiễn bọn họ quãng đường cuối cùng trước khi bọn họ quên cô.
Người bình thường không tiễn được, quãng đường này cô tiễn được.
Dưới con mắt của mọi người, Phó Vãn biến mất ở cuối chỗ tro tiền giấy, chìm vào trong bóng tối.
Tạ Khiêm cả kinh giương mắt nhìn, Phó tiền bối tới U Minh tiễn ba mẹ đoạn đường cuối cùng?
Tạ Khiêm biết Phó Vãn làm việc từ trước đến nay vẫn rất điên, rất ngang ngược, nhưng cô không thèm quan tâm tới quy tắc của Thiên Đạo mà mượn mạng cho giáo sư Quách Lộ Thanh bảy năm, lúc này mới được bao lâu?
Cô lại chạy tới U Minh tiễn ba mẹ? Nghe nói lần trước cô đã đưa Đoàn Đoàn tới U Minh tiễn quỷ, U Minh là nơi mà huyền tu bình thường có thể tùy tiện đi vào à? Như vậy đúng thật là không để Minh Quân địa phủ vào trong mắt chút nào.
Thế giới quan của Tạ Khiêm hết lần này đến lần khác bị Phó Vãn điên cuồng công kích.
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, quan tài truyền tới tiếng vang nặng nề, nắp quan tài hé mở một khe hở, sự chú ý của mọi người lập tức bị người trong quan tài kéo trở về.
Phùng Kiện nhìn thấy khe hở lập tức hét lên:
"Mau, mau hỗ trợ!"
Các cảnh sát viên cùng nhau xông lên, muốn tập trung dùng sức đẩy quan tài, nắp quan tài bằng giấy bị sức lực của bọn họ đẩy bay ra ngoài.
Nắp quan tài lúc nãy giống y như nặng mấy trăm cân lúc này lại nhẹ đến lạ thường, thật sự là như tờ giấy mỏng.
"Ba mẹ, anh hai, mọi người không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền