Chương 128
Phó Vãn đã nhập cảnh U Minh, xung quanh cô là một khoảng trống tĩnh mịch, tất cả đều yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ còn lại tiếng sóng biển vỗ. Vô số âm hồn nhìn chằm chằm vào Phó Vãn, dường như biết được cô là người sống, nhưng khí tức xung quanh cô lại khiến đám âm hồn không dám tùy tiện lại gần. Những âm hồn đã uống nước của Minh Hải đã lấy được vé thuyền, đang xếp hàng để lên thuyền.
Phó Vãn hơi than một tiếng, vẫn là Đoàn Đoàn tốt, một người thuần âm đi qua đi lại U Minh căn bản sẽ không bị âm hồn và quỷ sai phát hiện ra chút nào, mà cô thì ngược lại, cô không thể. Có điều Hắc Bạch vô thường cũng câu hồn nhanh, giống như sợ bị Phó Vãn đuổi tới, cả quãng đường này Phó Vãn thậm chí đến cả cái bóng của bọn họ cũng không nhìn thấy. Phó Vãn sờ cằm, cảm giác có chút buồn cười, nhìn dáng vẻ của Hắc Bạch vô thường như rất sợ cô lại làm ra loại chuyện như mượn mạng này.
Phó Vãn giẫm một chân vào trong nước Minh Hà lạnh băng, lòng bàn chân cảm thấy từng đợt lạnh lẽo. Người chèo thuyền lái thuyền dùng giọng khàn khàn phát ra một tiếng từ trong cổ họng:
"Tới địa phủ thì lên thuyền."
Phó Vãn ném ra hai chữ: "Không cần." Chân Phó Vãn đạp lên trên xương khô của Minh Hải, cô bước từng bước một tới U Minh địa phủ ở đối diện biển, trong ánh mắt chấn động của âm hồn lại không hề rơi vào sâu trong Minh Hải. Nếu như không có đường, vậy thì xương khô trong biển chính là đường của cô.
Phó Vãn vội vàng đi tới, chẳng bao lâu đã vượt qua Minh Hải, cửa chính chính là lối vào của địa phủ. Bên trái địa phủ chính là lối ra, một nhóm lớn âm hồn đã vượt qua sự thẩm phán của địa phủ về các việc đã làm ở kiếp trước đang đứng xếp hàng nhận canh Mạnh Bà.
"Mẹ nó, thật là khó uống!"
"Mùi vị thật kỳ lạ, tôi không muốn uống nữa."
"..."
Trong nhóm ma quỷ không thiếu những âm hồn dùng Minh ngữ phát ra những tiếng phàn nàn nghiêm trọng nhất. Người phụ nữ trung niên đang múc canh mắng:
"Khó uống chỗ nào? Mấy trăm năm nay đều là mùi vị này, đừng có mà trợn mắt nói bừa, tìm nguyên nhân ở đầu lưỡi của các ngươi đi, xem có thưởng thức hẳn hoi không?"
"Mau uống đi, uống sạch toàn bộ mới được đi đầu thai!"
Có âm hồn bên cạnh Mạnh Bà nức nở nói:
"Tôi có thể cho thêm chút gia vị vào rồi uống không?"
Người phụ nữ trung niên hừ một tiếng:
"Đường cần phải bỏ tiền ra mua, số tiền giấy mà người nhà ngươi đốt cho ngươi kia đáng bao tiền? Có thể mua không?"
Âm hồn kia sờ trong túi quần có mấy Minh tệ, lập tức đứng tim.
Phó Vãn nhìn mấy lần, đi vào bên trong. Ở cửa tự nhiên sẽ có quỷ sai ngăn cản, Phó Vãn bình tĩnh lấy con dấu ở trong tay áo ra, đám quỷ sai vừa nhìn con dấu kia thì lập tức biến sắc. Phó Vãn nhấc chân đi vào bên trong, thấy Hắc Bạch vô thường xuất hiện, Phó Đại Thành và Lưu Mỹ Linh đều không ở đây.
"Hai vị căng thẳng cái gì, tôi chỉ là đích thân tới U Minh tiễn ba mẹ đi đầu thai mà thôi."
Sắc mặt Phó Vãn hơi động, nhàn nhạt nói:
"Có lẽ đầu thai không nhanh như vậy."
Hắc bạch vô thường quả thực không ngờ tới Phó Vãn lại đuổi tới địa phủ, bọn họ cực kỳ xác định Phó Vãn là người sống, nhưng giờ đây giới tu sĩ có vị huyền tu nào có thể có bản lĩnh như vậy chứ? Có ai chết gặp phải bọn họ mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền