Chương 152
Điều này như điềm xấu vậy.
Cha mẹ của nhà họ Chu vô cùng tức giận, dùng đứa con gái đã khuất của mình làm hiện trường giảng dạy ư? Nhưng không biết người đàn ông cao lớn mặc áo choàng đen trước mặt đã làm gì mà họ không thể cử động, như thể bị trúng tà vậy. Người nhà họ Chu đuổi theo và định lao về phía Phó Vãn với đôi mắt đỏ bừng, Thẩm Đoan khẽ cau mày, giơ tay ngăn cản họ dễ dàng. Lưu thiên sư âm thầm cảm thấy có gì đó không đúng, ông ấy bất chấp toàn thân xộc xệch vội vàng đi theo.
"Mấy người định làm gì? Có tin chúng tôi gọi cảnh sát không!"
Phó Vãn làm ngơ trước những lời chửi bới của cha mẹ nhà họ Chu, cô nhìn hai cô gái nằm lặng lẽ trong quan tài và hỏi Tạ Khiêm:
"Hai người bọn họ có được coi là chết chưa?"
Vẻ mặt Tạ Khiêm xấu hổ:
"Tôi không biết ngày sinh của bọn họ, không tính được."
Phó Vãn thở dài:
"Bói toán không nhất thiết phải biết ngày sinh và tử vi của người đó, đây là thứ kém cỏi nhất, có thể thông hiểu trước sau bằng cách nhìn vào năm giác quan."
Phó Vãn đặt một tay lên quan tài và từ từ dạy Tạ Khiêm kỹ năng bói toán. Thỉnh thoảng Tạ Khiêm gật đầu, lộ ra vẻ mờ mịt.
Nghiêm Hoa vô cùng ghen tị, nhìn xem! Đây là cách đối xử mà chỉ những đệ tử nội môn thân truyền mới nhận được, giảng dạy một đối một! Đời này ông ấy chưa bao giờ trải nghiệm qua.
Đoàn Đoàn ở một bên hỏi:
"Mẹ ơi, con có cần học không?"
Phó Vãn lắc đầu:
"Không cần, con muốn làm đầu bếp thì cứ làm đầu bếp."
Đoàn Đoàn là người thuần âm, không học thì cũng chả sao.
Khuôn mặt bụ bẫm chợt lộ ra vẻ vui vẻ, cậu bé vẫn thích làm đầu bếp hơn.
"Phó tiền bối, tôi... không biết có phải mình tính toán sai hay không, hình như họ vẫn chưa hết dương thọ?"
Tạ Khiêm nhìn ngón tay của mình, lưỡng lự nói.
Phó Vãn mỉm cười: "Ừ." Trước đó, nhìn Từ Điềm cô đã biết hai người vẫn chưa hết dương thọ, nhưng số tuổi cụ thể cô không nhớ nên đã mượn cuốn sách sinh tử. Sách sinh tử viết rằng một trong hai chị em sẽ sống đến 73 tuổi, người kia sẽ sống đến 76 tuổi. Cả hai đều không chết trẻ.
Lưu thiên sư bị đánh đến chảy máu mũi một bên ánh mắt sáng ngời, ánh mắt nhìn về phía Tạ Khiêm rõ ràng sáng lên.
"Mấy người, mấy người đang nói cái gì vậy?!"
Cho tới bây giờ ông ấy không ngờ rằng người lạ lại đến tang lễ của con gái mình để gây chuyện. Cái gì nhà tuổi thọ chưa hết? Cả hai cô con gái đã chết gần bảy ngày rồi!
Phó Vãn lấy ra chiếc vòng gỗ đào, bấm ngón tay niệm chú phủi nhẹ trí nhớ cho âm hồn bên trong, nói với Tạ Khiêm:
"Tôi sẽ dạy cậu cách dẫn linh hồn nhập vào cơ thể."
Tạ Khiêm đang định cúi đầu nhận lễ lần nữa thì bị Phó Vãn ngăn lại:
"Bắt đầu đi."
Pháp quyết theo thủ thế của Tạ Khiêm xuất hiện, đột nhiên điện tang lễ đóng cửa bị gió mạnh rung chuyển, tiền giấy bay khắp nơi, tro bụi của tiền giấy trong chậu bay đầy trời.
Mẹ Chu chứng kiến tro rơi xuống quan tài, làm bẩn thi thể con gái mình đã khóc đau lòng.
"Ừm... đói quá..."
"Tài xế, anh đưa chúng tôi đi đâu vậy?"
Có âm thanh phát ra từ quan tài.
Nhà họ Chu đang khóc đột nhiên im lặng một lúc, nước mắt lưng tròng nhìn hai cô con gái quấn khăn liệm ngồi dậy từ quan tài với vẻ mặt khiếp sợ. Mẹ Chu hét lên: "A!!!"
Chu Tử Hàm và Chu Tử Huyên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền