ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 153

Bên này Phó Vãn từ từ ngồi vào ghế trong bữa tiệc, cả nhóm được gia đình Chu mừng như điên mời vào những chiếc ghế sang trọng nhất.

Người dân trong làng rất nhiệt tình, biết rằng Phó Vãn, Lưu thiên sư và những người khác đã góp phần vào việc này, mọi người thay phiên nhau nâng ly rượu.

"Lưu thiên sư, uống đi, uống nhiều nữa đi, đây là rượu nhà chúng tôi tự nấu, mùi vị rất ngon."

"Cám ơn tiểu thiên sư, tôi kính cậu! Quả là tuổi trẻ tài cao, ha ha ha."

"Phó Vãn? Cô là con gái của ông Phúc? A, cô về để dọn mộ cho ba à? Đến lúc đó tập thể chúng tôi sẽ trình diện."

Phó Vãn đã tích cốc nên không dung nạp thức ăn, cũng không thích ăn uống.

"Tôi uống thay em."

Một bàn tay mảnh khảnh đưa ra nhận lấy ly rượu từ tay Phó Vãn. Thẩm Đoan trông giống như một thư sinh thời cổ đại, anh uống một ngụm rượu mạnh cũng không cau mày. Ngay cả Lưu thiên sư bên cạnh cũng đỏ bừng mặt, rung đùi đắc ý, nhưng vẫn rất tỉnh táo.

Các cuộc thảo luận đột nhiên bắt đầu xung quanh.

"Lưu thiên sư là thần sao, tôi còn thắc mắc sao ông ấy cứ lẩm bẩm như vậy, hóa ra là đang triệu hồn sao?"

"Mấy người cũng không nhìn xem Lưu thiên sư là ai, hình như ông ấy đến từ Thiên Cực Huyền Môn nào đó, đó là một môn phái chuyên về đạo thuật sao?"

"Vậy vừa rồi sao anh đánh Lưu thiên sư? Anh đánh ông ấy mạnh hơn bất kì người nào khác đó?"

"Cũng may quan tài băng không mở điện, cũng may là còn chưa đi đưa tang, nếu không nhất định đã chết rồi đúng không?"

"..."

Xung quanh vang lên những lời xì xào. Cùng lúc ấy, nhà họ Chu lập tức đưa hai chị em đến bệnh viện thị trấn gần nhất để kiểm tra.

Nghiêm Hoa ăn đậu phộng nhìn Lưu Tùng đang được mọi người vây quanh với ánh mắt ghen tị.

Tạ Khiêm là đồ đệ của ông ấy thì không sao, nhưng Lưu Tùng - Lưu thiên sư lại là đồng nghiệp của ông ấy... Ầy, người với người so sánh với nhau thật là tức chết mà.

Chỉ để chuyển hướng sự chú ý cực kỳ ghen tị của mình, Nghiêm Hoa nhìn Phó Vãn đang gắp thịt heo chiên giòn cho Đoàn Đoàn, một trong những món kinh điển trong tiệc, không khỏi hỏi:

"Phó đại sư, sao cô lại kêu tôi đến đây?"

Phó Vãn từ trong tay áo lấy ra một lá thư đưa cho Nghiêm Hoa, nhỏ giọng nói:

"Nơi này cách Thiên Cực Huyền Môn không xa, xin hãy đưa bức thư này cho người đứng đầu hiện tại."

Nghiêm Hoa sửng sốt một chút: "Tôi?"

Đương nhiên ông ấy biết vị trí của Thiên Cực Huyền Môn, nhưng ông ấy, một đệ tử ngoại môn, làm sao có cơ hội gặp được chưởng môn?

Phó Vãn nhặt một hạt đậu phộng ăn, kiên quyết nói:

"Ừ, ông đi đó."

Nghiêm Hoa nhất thời cảm thấy xấu hổ, nhưng ông ấy nghĩ sau này mình vẫn phải ôm bắp đùi của Phó Vãn, cho dù có khó khăn thì cũng phải giải quyết vấn đề!

Khi tiệc kết thúc, tang lễ đã định ban đầu đương nhiên không còn nữa, nhà tang lễ lập tức bị dỡ bỏ, cũng không biết quan tài bên trong đã được nhà họ Chu đưa đi đâu.

Dĩ nhiên là hai ngày nay Lưu Tùng không sao rồi.

Đột nhiên có một bàn tay nắm lấy vai Lưu thiên sư,

"Lão Lưu, chúng ta đã nhiều năm không gặp, chúng ta cùng nhau trở về Thiên Cơ Huyền Môn nhé? Giúp tôi một việc."

Người lên tiếng không ai khác chính là Nghiêm Hoa.

Lưu Tùng biết người bạn cũ này vẫn luôn canh cánh chuyện mình là đệ tử ngoại môn, hôm nay đột nhiên gặp được thiên sư

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip