Chương 55:
Phó Vãn bảo Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng đứng ở hai hướng dưới vườn nho. Hai người đều không dám không nghe, lập tức làm theo, chỉ có phá Trận Lục Tử Hồn này, nhà họ Triệu bọn họ mới có thể sống thật tốt!
Phó Vãn ngửa đầu nhìn giàn nho trong vườn, quả nào cũng to tròn căng mọng. Bởi vì hai ngày này nhà họ Triệu đều không đến hái nên có những quả rụng trên mặt đất, nước văng khắp nơi, cả vườn tràn ngập mùi nho.
Phó Vãn cảm thấy có lẽ Đoàn Đoàn sẽ thích ăn nho. Cô là một người mẹ vô cùng quan tâm đến chế độ dinh dưỡng của con trai.
Hệ thống mỹ thực đau lòng: [Những quả nho này có thể ép ra rất nhiều nước nho!]
Phó Vãn cũng nhíu mày.
Lãng phí nho của cô.
Ngay trong hố kia có rất nhiều túi đựng thi thể màu trắng, cho dù đứng trong bóng đêm cũng cực kỳ dễ thấy, nùi thối rữa lẫn với mùi lên men của nho kinh tởm đến mức khiến người ta buồn nôn.
Gió nổi lên.
Từng cơn gió lạnh lẽo thấu xương thổi từ dưới đất lên, lạnh đến mức mọi người hận không thể mặc áo lông vào. Một cơn ớn lạnh thấu xương ập đến từ mọi hướng, lạnh đến mức bọn họ chỉ có thể đứng sát vào nhau, tim đập hồi hộp nhưng lại không dám tùy tiện phát ra âm thanh.
"Bộp", một chùm nho rơi xuống.
Sau đó, những chùm nho khác cũng rơi khỏi giàn, rơi xuống mặt đất cứng rắn, vỡ nứt ra.
Cùng lúc ấy, một cơn gió lạnh lẽo u ám thổi qua, một người đàn ông đi ra từ màn đêm tối, ông ta có bộ râu cá trê màu đen và mái tóc dài ngang vai.
Tiết tổng và bà Tiết nhìn thấy người đó thì lập tức giận tím mặt:
"Chính là ông đã hại con trai tôi! Ông đã đưa con trai tôi đi đâu?"
Trần thiên sư coi như không nghe thấy tiếng mắng mỏ tức giận của hai người, ông ta dùng ánh mắt tham lam đánh giá Phó Vãn.
Thật sự là một nữ huyền tu trẻ tuổi, còn trẻ hơn so với tưởng tượng của ông ta. Nếu không phải là do ông ta không hiểu Đào Hoa Chú, thì ông ta thật sự rất muốn trồng một cái lên người cô gái này.
Phó Vãn ngước mắt nhìn, ánh mắt Trần thiên sư lập tức đối diện đôi mắt đen không đáy của cô.
Ngay lúc nhìn vào đôi mắt đó, đôi mắt Trần thiên sư lập tức đau đớn dữ dội, giống như đang có ngàn vạn cây kim đâm mạnh vào mắt ông ta, một hàng máu loãng chảy từ hốc mắt xuống gò má.
Trần thiên sư sợ hãi lùi lại hai bước, Phó Vãn vẫn đứng ngay ngắn tại chỗ, gió lạnh thổi qua tay áo trắng tinh, nhưng cô vẫn không nhúc nhích chút nào.
Trần thiên sư sợ hãi, từ khi nào mà Ninh Thành lại xuất hiện một nữ huyền tu lợi hại như thế? Chẳng lẽ là người ở Kinh Thị?
Đoàn Đoàn dũng cảm đi ra chắn trước mặt Phó Vãn, cảnh giác nhìn chằm chằm Trần thiên sư.
Cậu bé phải bảo vệ mẹ!
Vừa rồi Trần thiên sư chỉ nhìn thấy Phó Vãn, nhưng khi nhìn thấy Đoàn Đoàn thì ánh mắt ông ta giống như ánh mắt con sói hoang đói khát nhiều ngày đang theo dõi con mồi.
Đứa nhóc này... cần phải mang đến cho Quỷ Mẫu! Ông ta không dám nghĩ Quỷ Mẫu sẽ vui vẻ đến mức nào.
Ông ta không thèm lau vết máu trên mặt mình, nhếch miệng cười điên cuồng:
"Cô gái, muốn phá Trận Lục Tử Hồn của tôi?"
"Vậy thì tên nhóc này cứ đợi chết đi."
Cánh tay người đàn ông run lên, một bóng xám hiện ra trong đêm tối. Một sợi dây xích làm từ quỷ cốt bỗng nhiên xuất hiện trong tay ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền