ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 56:

Trần Giang Lâm lau vết máu dính bên môi, ánh mắt hung ác nham hiểm lại mang theo sự khinh thường. Ông ta hiểu rồi, đây đâu phải là mở Quỷ Môn, có lẽ chỉ là Quỷ Vực, muốn lừa chúng qua cửa. Quỷ Môn đâu phải là thứ mà một huyền tu bình thường có thể mở được? Đúng là cố làm ra vẻ huyền bí! Nữ huyền tu Phó Vãn này cũng không phải người tốt gì, cũng muốn bắt nghiệt chướng có oán niệm cực nặng này vào trong Quỷ Vực của mình, để mình sử dụng!

Trần Giang Lâm cảm thấy có chút mừng rỡ, nếu Phó Vãn là loại tà tu này, vậy thì cơ hội sống sót của ông ta sẽ tăng lên. Hơn nữa... Phó Vãn quả thật không giết ông ta! Trần Giang Lâm vốn đã bị thương do việc phá trận nên không đi được, nhưng lúc này ông ta cũng không còn sốt ruột nữa, thậm chí còn sinh ra ý nghĩ muốn đứng xem.

Sáu quỷ thai xoay quanh Quỷ Môn, nhưng vẫn chậm chạp không muốn đi vào. Muốn lừa gạt quỷ quỷ thai vào Quỷ Vực nên đương nhiên là chúng sẽ do dự không muốn vào.

Những người còn lại cũng cẩn thận ngẩng đầu nhìn, trong lòng cũng có chút sốt ruột.

"Đầu bếp Phó, tại sao chúng không muốn đi vậy? Phải làm sao bây giờ?"

Triệu Dương là kiểu người nóng nảy, cậu ấy cố chịu sự sợ hãi, hỏi Phó Vãn.

Đoàn Đoàn cũng nhìn Phó Vãn. Có phải vì không thấy mẹ không? Đoàn Đoàn suy nghĩ một chút, nếu như cậu bé vĩnh viễn rời khỏi thế giới này, vậy cậu bé nhất định muốn gặp mẹ lần cuối. Nhưng mẹ chúng không thích chúng, không yêu chúng. Nghe nói là còn điên rồi, làm sao lại tới gặp chúng được đây.

Sao còn chưa đi? Triệu Dương vội vàng hô:

"Đi mau đi, đứng ở đó làm gì? Thế giới rách nát này có cái gì đáng lưu luyến chứ? Kiếp sau tìm ba mẹ yêu thương mình, sẽ hạnh phúc hơn."

Ngay trong lúc mọi người đang lo lắng.

"A... đồ nghiệt súc! Chết tiệt!"

Trần Giang Lâm che cánh tay bầm tím của mình, tức giận gào lên. Mấy nghiệt chướng nên hồn phi phách tán này, giống như chó hoang lao từ chỗ Quỷ Môn tới cắn xé ông ta!

Sáu quỷ thai lại bay về bên cạnh người đàn ông lần nữa, ánh mắt thâm trầm hung ác của chúng nhìn chằm chằm ông ta, há mồm cắn xé tay chân Trần Giang Lâm. Âm khí dày đặc xuyên thấu qua làn da, toàn thân ông ta phát lạnh, chẳng bao lâu làn da chuyển sang màu xanh tím, thậm chí đen như mực.

Lý Mỹ Phượng nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì bỗng nảy sinh một suy đoán không tốt:

"Chẳng lẽ chúng không muốn rời đi... là bởi vì muốn báo thù?"

Tại sao những đứa trẻ này lại phải chịu đau khổ như vậy? Ba mẹ coi thường chúng, Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ cũng không phải loại người tốt. Nhưng thiên sư Trần Giang Lâm đứng sau tất cả mọi chuyện chính là đối tượng mà chúng căm hận nhất, là ông ta trợ giúp hai người đó bày ra Trận Lục Tử Hồn, khiến cho chúng bị vây nhốt ở dưới vườn nho của nhà họ Triệu, là ông ta bắt chúng nảy sinh oán khí, là ông ta khiến chúng phải chịu những đau khổ đó! Nếu không thấy ông ta chịu chết thì sao chúng cam tâm đi U Minh để luân hồi?

"Ừm, thù hận còn chưa dứt, nên không cam lòng rời đi."

Phó Vãn bình tĩnh gật đầu:

"Oán linh khác với chúng ta, chúng rất ít khi suy nghĩ đến lợi và hại. Chúng chỉ làm theo ý muốn của mình."

Mọi người nghe thấy vậy thì rất sốt ruột, ngay cả Tề Tú Lan cũng nơm nớp lo sợ mở miệng khuyên nhủ: "Các con không nên vì kẻ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip