Chương 57:
Mặc dù là con gái lớn của nhà họ Đàm, nhưng không ai biết rằng mấy năm nay cô ấy cũng phải chịu nhiều đau khổ.
Cô ấy muốn cáo trạng.
Vì em gái ruột, cũng vì chính mình.
Phó Vãn lấy một tờ giấy màu đen thật lớn ra, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy tờ giấy rồi ném lên không trung.
Giấy màu cũng không hề rơi xuống theo gió, mà lại bị gió lạnh thổi bay lơ lửng giữa không trung, những đứa trẻ kia tranh nhau lao về phía tờ giấy màu đen.
Đây đã không còn là giấy, mà là công cụ duy nhất có thể hóa giải oán khí của chúng!
Trên tờ giấy màu đen dần dần hiện ra từng phù văn có hình thù giống như con kiến, chúng hiện lên nhanh chóng, vô cùng rồi loạn, thay đổi loạn xạ.
Những nỗi khốn cùng và thống khổ của chúng đều được viết ra trên giấy, mỗi chữ đều là nước mắt và máu của chúng.
Cuối cùng cũng có người hiểu được chúng rồi, chị gái hiểu nỗi đau của chúng.
Đoàn Đoàn nghiêng đầu nhìn, sau đó lại phát hiện cậu nhóc nhìn không hiểu.
Đoàn Đoàn thấy có chút xấu hổ, cậu bé đã năm tuổi, nhưng vẫn còn chưa biết nhiều chữ. Nghe nói các bạn nhỏ đi nhà trẻ học nhận biết chữ, Đoàn Đoàn cảm thấy có chút hâm mộ.
Đoàn Đoàn không hiểu, mà đám người trưởng thành như Triệu Dương cũng không hiểu.
Cùng lúc ấy, hệ thống mỹ thực nhảy ra nói: [Trên đó viết gì vậy? Tôi từng dẫn dắt rất nhiều ký chủ ở nhiều thế giới, có ở nước ngoài, có ở cổ đại, còn có cả ký chủ buôn bán mỹ thực ở thế giới nguyên thủy, nhưng đây thật sự là lần đầu tiên tôi nhìn thấy loại chữ này. ]
Phó Vãn: "Minh văn."
Hệ thống mỹ thực: [!]
Sợ rồi, chuồn thôi.
Trong lúc đó, Trần Giang Lâm đã không còn loại tâm trạng muốn xem trò hay như vừa rồi nữa. Ông ta bắt đầu thấy luống cuống, đầu óc ông ta choáng váng. Ông ta lại điều chỉnh linh lực toàn thân lần nữa, dồn linh lực vào một chỗ, đợi tìm được cơ hội thì sẽ nhanh chóng chạy trốn.
Tờ giấy đen từ từ rơi xuống từ trên không và rơi vào tay Đàm Nguyệt Nhi.
Giấy đen chữ đỏ, mỗi chữ đều được viết bằng máu.
Lẽ ra cô ấy nên không hiểu minh văn này, nhưng khi tờ giấy này rơi vào trong tay, cô ấy đã lập tức hiểu được.
Trên giấy viết toàn bộ tội ác, không chỉ nói đến việc Trần Giang Lâm tàn nhẫn bắt giữ chúng để tạo Lục Tử Trận Lục Tử Hồn, mà còn nói đến những việc ác Trần Giang Lâm đã làm mà chúng biết.
Đàm Nguyệt Nhi biết rằng vị Trần thiên sư này ở cùng một thôn với Trần Lệ, nhưng họ chưa từng nói những chuyện liên quan đến thôn đó.
Chúng kể lại những chuyện này rất rời rạc, nhưng mỗi một chuyện lại đều ác độc đến mức khiến cho người ta phải khiếp sợ.
Đàm Nguyệt Nhi đọc đến đó thì muốn nôn khan:
"Lễ tế người sống trong thôn..."
Đàm Nguyệt Nhi không muốn xem tiếp nữa, kiên quyết làm theo sự chỉ dẫn của Phó Vãn, cầm lấy con dao gập tiện ích cất trong túi, cắt ngón tay cái, ấn dấu vân tay máu lên trên giấy cáo trạng, màu máu tươi rất nổi bật.
Đàm Nguyệt Nhi đau đớn hít một hơi, ném con dao ra rồi thổi.
Sau đó thì làm thế nào? Đàm Nguyệt Nhi không biết làm gì tiếp theo, chỉ có thể nhìn về phía Phó Vãn.
Dựa theo quy trình, cô ấy phải đến miếu Thành Hoàng để đưa đơn cáo trạng cho Thành Hoàng gia.
Sau khi Thành Hoàng gia nhận được đơn cáo trạng thì sẽ sai quỷ sai kéo nguyên cáo và bị cáo vào âm tào, bắt đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền