Chương 59:
Vừa rồi trên trời bỗng có sấm sét nhưng lại không mưa, bọn họ đều nhìn thấy.
Bọn họ nhìn về phía lòng bàn tay Phó Vãn, trên tay cô là một cục giấy màu xanh.
Bây giờ bọn họ đã cảm thấy có hơi sợ hãi các loại giấy màu mà Phó Vãn lấy ra, Có... Có phải trong đó có cái gì hay không?
Trần Giang Lâm lập tức cảm thấy có một dự cảm chẳng lành.
Ông ta tưởng rằng Phó Vãn là tà tu, cô muốn bắt tàn hồn của ông ta rồi nhốt ở trong giấy này để luyện chế ông ta thành lệ quỷ.
Dù sao rất nhiều tà tu đều thích làm loại chuyện này, ông ta biết một vị có lệ quỷ mạnh ngang một quân đội nhỏ!
Chẳng lẽ Trần Giang Lâm kia ở trong tờ giấy màu xanh này? Cho nên... Trần Giang Lâm không hề trốn thoát? Mà là bị đầu bếp Phó bắt sống?
Thiên lôi không đánh ông ta hồn phi phách tán sao? Thiên Lôi còn không bằng cả đầu bếp Phó.
Phó Vãn gật đầu, khóe môi cô nhẹ nhàng nhếch lên, mang chút vẻ thích thú:
"Chúng phải đi tới U Minh, trên đường quá tối, còn thiếu một ngọn đèn Trường Minh."
"Cho nên." Phó Vãn hơi nghiêng đầu, nụ cười dần tắt, giọng cô nhẹ nhàng ôn nhu,
"Ông làm ngọn đèn Trường Minh đó đi."
Trong lòng bàn tay cô bỗng có một ngọn lửa cháy bùng lên, một ngọn lửa xanh mờ nhạt bùng lên trên đỉnh cục giấy màu xanh.
Tàn hồn Trần Giang Lâm điên cuồng hét lên, tàn hồn của ông ta đang bị thiêu đốt, ngọn lửa nóng rực giống như mặt trời, khiến ông ta đau đớn đến tận xương tủy, chỉ có thể phát ra hét bén nhọn và đáng sợ.
Như vậy chẳng thà bị Minh Quân giáng thiên lôi đánh cho trực tiếp hồn phi phách tán còn hơn.
Cục giấy cháy đang cháy run rẩy lắc lư trong tay Phó Vãn, nhưng cho dù như thế nào thì nó cũng không thể rơi khỏi lòng bàn tay cô.
Tàn hồn Trần Giang Lâm hoảng sợ, Phó Vãn chính là một kẻ điên, cô chính là một bà điên!
Cô dám cướp quỷ với Minh Quân, không phải vì để luyện ông ta thành lệ quỷ cho riêng mình mà chỉ là vì muốn tra tấn ông ta!
Chỉ vì để mình thoải mái vui vẻ mà không sợ đắc tội Minh Quân. Như thế này không phải điên thì là cái gì?
Huyền tu chính phái nào sẽ làm ra loại chuyện này chứ?
Trần Giang Lâm chợt cảm thấy Phó Vãn giống tà tu, nhưng cũng không quá giống.
Phó Vãn tao nhã và dịu dàng, nhưng trong mắt cô lại có một chút tà ác.
Những người khác nghe thấy tiếng kêu thảm thiết trong cục giấy kia thì đều cảm thấy sợ hãi, tất cả mọi người đều im lặng, không dám mở miệng.
Toàn bộ vườn nho toàn là tiếng kêu thảm thiết của Trần Giang Lâm.
Trần thiên sư Trần Giang Lâm, gặp Phó Vãn cũng phải xui xẻo.
Trước kia, lúc ở thế giới tu chân, nếu có việc nhỏ thì người ta thưởng sẽ đi mời các đệ tử, khó khăn hơn thì đi mời trưởng lão, hiếm khi có người nghĩ đến việc đi mời Phó Vãn.
Là do bọn họ không muốn sao?
Là do bọn họ không muốn ngày hôm sau sẽ truyền ra lời đồn chưởng môn Thiên Cực Huyền Môn chỉ kém một bước nữa là trở thành tà tu!
Phó Vãn bước tới phía trước chiếc xe đầu tiên trong đoàn, tay cầm cục giấy phát sáng màu xanh lam như không có chuyện gì xảy ra.
Có một sợi tơ vô hình móc lên cục giấy, rồi treo trên biển số xe.
Cục giấy màu xanh lam cháy chậm, phát ra ánh ánh sáng xanh lam, chỉ dẫn con đường phía trước.
Chúng đi về hướng tương lai, mà Trần Giang Lâm thì đi về hướng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền