Chương 60:
Đoàn Đoàn nhìn nước Minh Hải ở trước mặt. Cậu bé có chút khẩn trương, nắm chặt cái chảo trong tay, đôi mắt tròn xoe nhìn xung quanh. Cậu bé không rõ tại sao mẹ lại bảo cậu bé mang một chút nước về, nhưng cậu bé là bé ngoan, sẽ hoàn thành nhiệm vụ nhỏ mẹ giao. Lông mày Đoàn Đoàn nhíu lại, nhưng mà cậu bé vẫn nghe lời mẹ cầm lấy chảo, bắt đầu múc nước trong Minh Hải.
Rõ ràng nhiều nước như vậy Đoàn Đoàn phải cảm thấy nặng, nhưng cậu bé lại cảm thấy vô cùng nhẹ, nhẹ đến mức cậu bé có thể cầm bằng một tay.
Đoàn Đoàn đang định rời đi, nhưng khi cậu bé quay người lại thì có một giọng nam sợ hãi gọi cậu bé từ phía sau: "Đoàn Đoàn?"
Cậu bé giật mình. Giọng nói đó vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến mức Đoàn Đoàn lập tức ngẩng đầu lên nhìn sang.
Sương sớm dâng cao trên mặt biển xanh, mờ mịt đến mức không thể nhìn rõ mọi thứ ở phía xa.
"Ông ngoại!" - Đoàn Đoàn bật thốt lên.
Ở trong sương mù mông lung mờ mịt, mơ hồ nhìn thấy một bóng lưng hơi còng, bóng dáng đó quen thuộc đến mức khiến hai mắt Đoàn Đoàn đỏ hoe kêu lên. Cậu bé bước nhanh chạy về phía sương mù. Sương mù nổi lên hai bên rồi nhanh chóng tránh xa khỏi người Đoàn Đoàn, nước biển lạnh lẽo thấm ướt mắt cá chân cậu bé.
"Ông ngoại, Đoàn Đoàn nhớ ông và bà ngoại lắm."
"Mau trở về, đây không phải là nơi cháu có thể tới!"
"Đoàn Đoàn mau trở về đi, cháu nên nghe lời bác cháu."
"Tuýt tuýt tuýt..."
Đoàn Đoàn vẫn còn muốn đuổi theo, nhưng đúng lúc đó, một tiếng còi ô tô chói tai vang lên từ phía sau, xuyên thấu tim phổi cậu bé. Lúc này Đoàn Đoàn mới dừng bước như vừa tỉnh mộng, nhưng ánh mắt cậu bé vẫn đuổi theo đám sương mù biển kia.
Mẹ nói đây là âm thanh nhắc nhở cỗ xe linh hồn sắp rời đi, nếu nghe được âm thanh này là đại biểu cho việc cậu bé phải lên xe chuẩn bị rời đi, nếu không sẽ vĩnh viễn ở lại chỗ này.
Cậu bé rất nhớ ông bà ngoại, rất nhớ rất nhớ, nhưng... cậu bé vẫn muốn ở bên mẹ nhất.
Đoàn Đoàn trầm mặc trong chốc lát, cầm cái chảo đang trôi trên biển âm phủ lên, quay người rời đi cùng với một thìa nước từ âm phủ với đôi mắt đỏ hoe.
Đoàn Đoàn ôm cái chảo ngồi lên xe, âm hồn bên bờ biển liên tục nhìn về phía cậu bé, dường như chưa từng thấy ai đến đây rồi còn có thể trở về.
Cỗ xe linh hồn chậm rãi lăn bánh. Lúc này, cỗ xe đen kịt quay đầu xe chạy về phía Đoàn Đoàn.
Lúc trở về cũng chỉ có một mình Đoàn Đoàn ngồi ở trên xe, cỗ xe đang đi ngược chiều, đám âm hồn xung quanh đang đi tới âm phủ đều nhìn đến ngây người.
Ngoại trừ nửa đầu tháng 7 và tuần đầu của người vừa mới mất cảnh cửa Quỷ môn mới mở ra, thì U Minh địa phủ luôn là nơi mà người ta chỉ có thể đến chứ không thể trở về.
Vậy mà còn có linh hồn có thể trở về sao? Đúng là được mở mang kiến thức mà.
Trên đường đi, Đoàn Đoàn cũng không gặp quỷ sai nào đến kiểm tra xe. Cậu bé không biết cỗ xe linh hồn đã chạy được bao lâu, cậu bé chỉ nhìn thấy phía trước có một luồng ánh sáng mờ nhạt, ánh sáng kia càng lúc càng lớn. Phía trước có một cánh cửa đứng thẳng, bên kia là một thế giới tràn ngập sức sống.
Rõ ràng trời còn chưa sáng, nhưng Đoàn Đoàn lại cảm thấy thời gian đã trôi qua thật lâu thật lâu.
"Về, về rồi!"
Một lần nữa Quỷ môn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền