Chương 150
Lan Tâm không hiểu gì cả dừng chân lại nghe hai câu, sau khi phát hiện ra trung tâm tranh luận của bọn họ là mình thì không khỏi đỡ trán thở dài. Phe cánh hai bên anh tới tôi đi, cãi nhau vô cùng náo nhiệt!
Tuy Ngọc Hành đang tranh luận, nhưng vẫn luôn để ý tới mọi hành động của Lan Tâm, thấy Lan Tâm thở dài, anh ta vội vàng đi qua. Cùng lúc ấy, Mặc dù Giả Liệt không mở miệng, nhưng vẫn luôn đứng ở bên của Lan Tâm, anh ta cũng đi theo qua. Ba người khác cũng cùng đi theo cùng.
Lan Tâm nhìn năm người trước mặt, có hơi cạn lời nói:
"Các anh giỏi thật đấy! Ở nơi nguy hiểm như thế này mà tranh luận mấy chuyện không có chút ý nghĩa nào này?"
"Lời này sai rồi!"
Lam Vũ dẫn người đi qua:
"Tính mạng của nhiều người dân như vậy sao có thể nói là chuyện không có ý nghĩa được?"
Lan Tâm cau mày:
"Không phải đã nói bọn họ không phải là người sao?"
"Người lớn nghiệp chướng nặng nề, đúng là không được tính là người, có thể không cứu. Nhưng trẻ con lại vô tội, những đứa nhỏ không đủ mười tám tuổi đó thì hiểu cái gì? Tại sao lại không cứu?"
Lam Vũ chất vấn.
Lan Tâm ngăn Ngọc Hành sắp mắng người lại, mặt không cảm xúc nói:
"Không phải tôi đã nói bọn họ không phải là người rồi sao?"
Thấy đối phương còn muốn tranh luận, Lan Tâm duỗi tay ngăn cản nói:
"Tôi nói không phải là người không mang theo bất kỳ cảm xúc cá nhân nào, mà là nói một cách khách quan là bọn họ không phải là người.
Tôi không biết lúc trước các cô đã từng tìm hiểu con trai ở thôn này đều được sinh ra như thế nào chưa. Nhưng tôi có thể nói với các cô, những đứa nhỏ này đều không phải là người bình thường, bọn họ chỉ là một bộ phận trên người cái gọi là lão tổ tông này, thông qua phương thức sống lại, lại chết đi, trở về bản thể, để bộ phận bên dưới của gã đạt được hoàn mỹ.
Vì vậy, những người đàn ông trong thôn đều không phải là con người chân chính. Như vậy cô còn cứu không?"
Lam Vũ nhìn vẻ mặt không chút cảm xúc của Lan Tâm, cứ cảm thấy trong đó ẩn chứa đầy sự châm biếm, thế là lập tức khóc như hoa lê trong mưa, liên tục lùi về phía sau:
"Tôi, tôi, tôi không biết."
Nói một chốc lại như tìm được lý do, cô ấy cây ngay không sợ chết đứng nói:
"Tôi không biết, tôi không biết bọn họ không phải là người bình thường, đúng, cái này không thể trách tôi, không thể trách tôi."
Lan Tâm không biết nói sao, một chốc sau thì hít sâu một hơi, nói:
"Tôi không muốn tranh luận những điều này với cô, bây giờ vấn đề quan trọng nhất chính là làm thế nào để giải quyết con quái vật này?"
Chỉ với một câu này, Lan Tâm đã thành công chặn lại những người ở đây đang muốn nói chuyện giúp Lam Vũ. Hình như lúc này mấy người dự thi mới phản ứng lại là còn đang thi đấu, vì vậy lập tức rơi vào yên lặng suy nghĩ, hoặc là thì thầm bàn tán.
"Bây giờ tôi chỉ dùng bùa vây khốn vây nhốt gã không cho chạy trốn, nhưng không thể ngăn cản thân thể gã quay về được. Khi toàn thân gã khôi phục lại hoàn chỉnh, không ai biết được gã sẽ có trình độ như thế nào! Nhưng gã có thể khống chế được sống chết của cả một thôn, có lẽ bản lĩnh sẽ không thấp đâu."
Ngọc Hành tới gần nói:
"Lan Tâm, tôi không có đầu óc, nhưng tôi có sức lực, có chuyện gì cô cứ phân phó là được."
Giả Liệt và bốn người dự thi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền