Chương 151
Lan Tâm nhìn cảnh này, bỗng dưng hơi không biết nên làm sao, cũng không biết lúc này nên nói cái gì. Cô không nghĩ tới Uất Phong sẽ nói ra lời như vậy, mặc dù yêu chiều tiểu sư muội, nhưng cũng không phải là không có giới hạn cuối. Lại có thể thẳng thắn nói ra sai lầm của mình, cũng tính là có khí phách.
Uất Phong nhìn cô ấy một cái, Lam Vũ lại lập tức đàng hoàng xin lỗi:
"Lan đạo hữu, xin lỗi, là vấn đề của tôi, tôi thấy mọi người đều vây quanh cô, trong lòng cảm thấy không vui, trước đây tôi tìm cô nói chuyện cô cũng không muốn phản ứng lại tôi. Vì vậy tôi muốn làm cô xấu mặt. Xin lỗi."
Nói xong còn cúi người với Lan Tâm.
Lam Vũ cũng chỉ là tâm tính của cô gái nhỏ, thích cảm giác được mọi người vây quanh, hi vọng có nhiều người chú ý tới cô ấy. Vì vậy mới thể hiện vượt quá bình thường, muốn thu hút ánh mắt của mọi người. Nhưng chính loại người này lại là loại khó giao tiếp nhất, bạn nói hành động này xấu xa, thì cũng không đến trình độ đó! Nói không thích cũng nhất định là không thể nào! Từ chối không được, chấp nhận cũng không xong!
Lan Tâm thở dài nói:
"Được rồi, tôi chấp nhận lời xin lỗi của hai người, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Bây giờ trước tiên phải qua ải này đã!"
Nói xong, Lan Tâm ra hiệu Ngọc Hành dẫn mọi người tới bên ngoài nhà thờ tổ. Cùng lúc đó, cô bắt đầu vẽ một pháp trận, bao trùm lấy cả nhà thờ tổ. Sau đó cô dùng linh lực cách ly những thôn dân còn lại, để lão tổ tông này không thể tiếp tục hấp thu người dân để khôi phục nữa.
"Cô đã làm cái gì? Tại sao bọn họ không phản ứng lại nữa?"
Quái vật này phát ra tiếng gào giận dữ, giọng nói lại rất hay.
Lan Tâm nhấc một chiếc ghế lên, đặt ở bên cạnh quái vật, khoanh tay, ngồi bắt chéo chân nói:
"Anh nói trước đi, anh tên là gì?"
Cô không muốn cứ gọi gã là lão tổ tông mãi.
Quái vật này không để ý tới Lan Tâm, dùng thực lực vừa khôi phục lại được bắt đầu phá bỏ lồng nhốt, nhưng mà bất kể gã tấn công như thế nào, lồng nhốt đều phát ra ánh sáng màu vàng rất dày, ngăn chặn lại đòn tấn công. Phí rất nhiều công sức mới đánh mỏng được ánh sáng vàng của lồng nhốt. Nhưng ngay khi gã nhìn thấy hi vọng, Lan Tâm lại vẽ thêm một lá bùa vây khốn nữa tại chỗ. Đợi sau khi quái vật tấn công một lần nữa, ánh sáng màu vàng của lồng nhốt lại biến thành dáng vẻ dày chắc như lúc ban đầu!
"A..." Gã không hiểu, rõ ràng thực lực của gã không thấp, nhưng tại sao lại không phá được lồng nhốt của cô gái này, loay hoay một lúc lâu, chỉ đành mở miệng nói:
"Khê Âm, tôi tên là Khê Âm, Khê của khê thủy (nước suối), âm của âm nhạc!"
Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nếu không thể tiếp tục thu hồi bản thể thì không có cách nào đột phá ra ngoài. Bản thể không hoàn chỉnh, thực lực của gã sẽ giảm đi rất nhiều.
****
Lan Tâm dùng vẻ mặt kì quái nhìn gã, một quái vật làm nhiều việc độc ác, lại có một cái tên hay như vậy! Chẳng lẽ là cái tên mới lấy cho bộ da mới này sao? Quăng mấy chuyện linh tinh này ra khỏi đầu, Lan Tâm nói tiếp: "Khê Âm đúng không! Tôi thương lượng với anh một chuyện. Đợi lát nữa tôi sẽ thả anh ra, sau đó gọi lần lượt chín người vừa rồi vào. Anh hãy đánh nhau với bọn họ, ra tay phải thật ác, nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền