Chương 75
Tô Lan Tâm mở miệng nói:
"Vậy phiền đạo hữu đợi một chút, tôi sẽ lập tức quay lại."
Thấy Ngọc Hành gật đầu, Tô Lan Tâm chạy nhanh ra khỏi ngôi mộ, đi lại ở xung quanh một vòng, sau đó kéo một bó củi khô thật lớn quay về trong mộ.
Tô Lan Tâm đặt một vòng củi khô ở xung quanh phạm vi tấn công của nấm phệ hồn, rồi nói với Ngọc Hành:
"Đợi lát nữa tôi sẽ dựng lên một cái lồng phòng ngự, phiền đạo hữu châm lửa ở phía trước chỗ này."
Ngọc Hành không hiểu ý trong này, nhưng vẫy lấy ra một cái bật lửa.
Ngọc Hành dẫn lửa vào củi khô theo lời dặn dò của Tô Lan Tâm.
Vào khoảnh khắc củi khô bốc cháy, Tô Lan Tâm lập tức vận chuyển linh lực dựng lên một cái lồng phòng hộ, nhưng cái lồng này lại bao vây lấy nấm phệ hồn, mục đích rất đơn giản, cách ly không khí.
Theo củi khô không ngừng bốc cháy, không khí, lượng nước bên trong lồng phòng hộ không ngừng biến mất.
Mười lăm phút sau, khi củi khô đã sắp cháy hết, xung quanh không còn một chút không khí, không có lượng nước nào đã làm cho ngọn lửa tự động bị dập tắt.
Nhưng Tô Lan Tâm vẫn không thu hồi lồng phòng ngự lại, vẫn dùng linh lực để duy trì nó.
Mà nấm phệ hồn, ban đầu cũng không có bất kỳ phản ứng gì, nhìn dáng vẻ sốt ruột của Ngọc Hành, Tô Lan Tâm ra hiệu cho anh ta an tâm đừng nóng vội.
Quả nhiên sau đó, sau khi không khí và lượng nước dần dần biến mất, ánh sáng do nấm phệ hồn tản ra không ngừng thu nhỏ rồi lại thu nhỏ, cho đến khi biến mất không còn chừa lại một chút nào.
Sau khi bên trong lồng phòng hộ không còn một chút không khí và lượng nước nào, đầu tiên là nấm phệ hồn hơi lung lay một lát, sau đó cây nấm quỷ vốn ẩm ướt mịn màng cũng bắt đầu trở nên nhăn nhúm, gồ ghề lồi lõm.
Cho đến thời khắc nấm quỷ đổ nghiêng xuống dưới, những hồn phách bị nấm phệ hồn cắn nuốt đã vùng vẫy chạy ra khỏi chỗ chuôi của cây nấm quỷ.
Chính là hiện tại, Tô Lan Tâm nhanh chóng thu lồng phòng hộ lại, vào khoảnh khắc nấm phệ hồn vẫn chưa kịp phản ứng, cô nhổ nó tận gốc, rồi dùng linh phù bao bọc nó lại, ngăn chặn nó tiếp xúc với không khí và lượng nước để trở lại như ban đầu.
Sau đó cô rút hai lá bùa tụ quỷ ra, ném vào trong đám hồn phách đang chạy đi toán loạn, một lá đựng hồn phách của Trần An, một lá khác đựng những tàn hồn còn lại.
Tô Lan Tâm đang cầm nấm phệ hồn thưởng thức, Ngọc Hành lại gần nói:
"Đạo hữu, cây nấm phệ hồn này đã chết rồi sao? Vừa rồi sao cô lại làm được vậy?"
Tô Lan Tâm hiếm khi vui vẻ, nói:
"Chưa chết. Được vậy còn phải nhờ vào lời nhắc nhở của đạo hữu, suy cho cùng cây nấm quỷ này cũng chỉ là một cây nấm, nấm không có thiên địch gì, nhưng nhất định sẽ sợ khô hanh. Một khi không có không khí và nước, đương nhiên nấm sẽ không chịu nổi nữa. Chẳng qua không nghĩ tới nó có thể kháng cự được lâu như vậy."
Tô Lan Tâm ngó nhìn xung quanh, hỏi:
"Mục đích của tôi đã đạt được, không biết đạo hữu còn cần gì nữa không, nếu không còn thì chúng ta trở về thôi."
Ngọc Hành lắc đầu:
"Những đồ cổ này đều vô dụng với chúng ta. Nếu như định quay về, vậy tôi sẽ lập tức liên lạc với người bên ngoài lái xe tới chân núi đợi chúng ta."
Tô Lan Tâm vô cùng kinh ngạc nhìn Ngọc Hành một cái: "Ngồi xe làm cái gì? Chúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền