Chương 76
Sau khi dặn dò Lý Liên Thắng kỹ càng, Tô Lan Tâm cũng chuẩn bị về nhà. Cô nói với Lý Liên Thắng:
"Ngọc Thành, giờ con cứ ở đây đi, hôm nay niệm chú An Hồn cho ba con nhiều một chút, hồn phách yếu ớt mà quay lại thân thể thì sẽ có quá nhiều di chứng. Ngày mai hãy đưa hồn phách trở lại, đến lúc đó sư phụ sẽ qua đây, hôm nay cứ để ông của con chăm sóc cho con."
Sau đó, Tô Lan Tâm nhìn về phía Ngọc Hành. Chỉ thấy Ngọc Hành đang mang dáng vẻ muốn nói lại thôi, Tô Lan Tâm tò mò dò hỏi làm sao vậy.
Ngọc Hành cắn răng, lấy dũng khí nói:
"Đạo hữu, không biết tôi có thể mua một lá bùa súc địa của cô hay không? Cô yên tâm, giá tiền do cô quyết định!"
Vừa nói xong lại sợ Tô Lan Tâm hiểu lầm, anh ta vội vàng xua tay nói:
"Nếu như không được thì thôi, cô đừng để ý."
Tô Lan Tâm còn tưởng là có chuyện gì lớn, nghe vậy thì lập tức lấy ra một xấp bùa từ trong balo, sảng khoái nói:
"Đạo hữu khách sáo rồi, đừng nói là bùa súc địa, trong đống bùa này anh thích cái nào thì cứ tự mình chọn đi, một tấm mười ngàn là được."
Ngọc Hành thấy Tô Lan Tâm nói như vậy, ngại ngùng xoa tay, vừa cảm ơn Tô Lan Tâm vừa dò hỏi công dụng của những là bùa này. Nghe được lời giới thiệu của Tô Lan Tâm, mỗi một lá bùa Ngọc Hành đều thích không nỡ dời tay, nhưng lại không thể quá tham lam, cái gì cũng muốn được, vì vậy cuối cùng chỉ đành nhịn đau, lấy hai lá bùa súc địa, hai lá bùa bách tiễn xuyên tâm, hai lá bùa phòng ngự kim cang.
Ngọc Hành rất hài lòng, tấn công, phòng ngự, chạy trốn đều đủ cả, đưa cho Tô Lan Tâm tổng cộng một trăm ngàn, lý do là còn có bùa súc địa, bùa đánh huyết thi đã dùng lúc trước. Tô Lan Tâm cũng không lằng nhằng, sảng khoái nhận tiền, bảo Ngọc Hành có nhu cầu thì có thể tiếp tục tới tìm cô. Rồi lúc này cô mới vui vẻ khoác balo lên rồi trở về nhà.
****
Trên đường về nhà, Tô Lan Tâm tiện tay góp tám mươi ngàn cho quỹ từ thiện cố định. Một là vì cô có mệnh thiếu tiền, hai là làm nhiều việc thiện tích nhiều công đức, tiền Tô Lan Tâm kiếm được trong mỗi lần hành nghề đều sẽ lấy ra tám phần để quyên, từ mấy chục, mấy trăm, rồi lại tới trên mười ngàn, một lần nhiều nhất đã quyên ra năm trăm ngàn. Nghĩ lại thì lần đó là bởi vì giúp đỡ một phú thương trừ tà, nhưng từ khi tới Đế Đô đến nay, hình như cô chưa từng tiếp xúc với mối làm ăn nào lớn như vậy nữa, khó khăn lắm mới có được mối làm ăn, không phải là ra sức miễn phí thì chính là những mối nho nhỏ.
Ơ? Sao đột nhiên mình lại nhớ tới cái này? Tô Lan Tâm cảm thấy không đúng, vì vậy bấm tay tính toán, sau đó cô cười híp mắt, quẻ tượng hiển thị, không tới mấy ngày nữa mình sẽ có một khoản thu nhập lớn.
Với tâm trạng vui vẻ, Tô Lan Tâm mua hai con vịt quay, về đến nhà thì bảo dì Lý thêm thức ăn. Bình thường trên bàn ăn nhà họ Tô đều lấy đồ ăn thanh đạm làm chủ, mặc dù có món cay, mùi vị cũng ổn, nhưng lại thiếu chút cảm giác gì đó. Tô Lan Tâm lớn lên ở vùng đất Tứ Xuyên vẫn thích đồ ăn có mùi vị nặng hơn.
Trên bàn ăn, Tô Lan Tâm đang ăn uống hăng say thì đột nhiên nghe thấy giọng nói ai oán của Tô Tô. "Em gái, hâm mộ em quá, ăn thế nào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền