ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 100. . LẠI ĐẾN MŨ PHÁN QUAN

Chương 99. LẠI ĐẾN MŨ PHÁN QUAN

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Bước vào trong phòng tôi, cái rương gỗ đổ ra đất, ghế, bàn cũng đổ loạn cả lên.

Quả nhiên, trong rương, những món đồ nào có thể cắp được đều bị cắp đi hết, chỉ còn lại cái kéo, cân số mệnh và trấn sát phù.

Cái kéo sợ là do mèo không cắp được, cân số mệnh thì dùng để cân mạng của âm thai, cũng chẳng phải thứ mà mấy con mèo tạp chủng đó có thể cắp lên được.

Còn về trấn sát phù, thì hóa ra bị dính tận mấy bãi nước đái mèo! Phù văn đều nhòe hết cả...

Ngoài ra thì, áo khoác da mèo, hai cái găng tay tiên xám, chỗ bổ âm tán còn dư, và một số món đồ nhỏ nhỏ, toàn bộ đều biến mất.

Quan trọng nhất là tôi nhớ lại, Lưu Văn Tam nói, có một con mèo đen to bụng, cắp cái tượng gốm xương mèo của tôi đi!

Tôi chỉ còn dư lại mỗi hai cái tượng gốm xương mèo thôi!

Con gái Trần mù sinh ra âm thai hóa ngọc nên không dùng đến.

Cách làm cái thứ này phức tạp muốn chết, không có chục ngày nửa tháng, là làm không xong được.

Đặc biệt là tôi còn chưa làm thử bao giờ, cũng chẳng dám chắc một trăm phần trăm là mình có thể làm ra được, nói không chừng vẫn cứ phải nhờ bà nội ra tay...

Không thể để lũ mèo này làm hỏng được!

Tôi hít sâu một hơi, quay đầu nhìn sang Lưu Văn Tam, hỏi: “Chú Văn Tam, mèo hoang ở trong thôn, đều tụ tập ở chỗ nào? Phải đi tìm lấy lại đồ.”

Lưu Văn Tam trầm ngâm một lát, rồi mới mở mồm: “Việc này đơn giản, đợi trời sáng đi tìm là xong, chỉ là mấy con súc sinh này biết trèo tường bới ngói, chúng ta khó đuổi theo.”

“Chủ yếu là Mã Bảo Trung, Thập Lục mày nói chú biết, có phải trên người mày lại có đem đồ gì quý về đây không?”

Tim tôi đập thình thịch, vô thức giữ lấy ngực.

Chuyện cầm được quyển “Cốt tướng” này, tôi đúng là chưa nói với Lưu Văn Tam...

Một là sau khi Trần mù đưa cho tôi, phát sinh một loạt sự việc, tôi chẳng có cơ hội nói.

Hai là, bản năng của tôi cảm thấy, chuyện này không nên nói ra.

Trương Cửu Quái là cao nhân bói mệnh, bói bao nhiêu năm như thế, đem đồ giao cho tôi, lại còn có quan hệ mật thiết với ông nội.

Trong chuyện này chắc chắn có rất nhiều bí mật.

Ăn cơm người chết cũng được một thời gian rồi, tôi cũng biết, cái nghề này có nhân có quả.

Biết nhiều quá, cũng có phiền phức của biết nhiều quá.

Tôi không muốn Lưu Văn Tam bị dính dáng vào trong những chuyện này.

Trong lúc tôi im lặng.

Lưu Văn Tam nói một câu: “Mã Bảo Trung có một thói quen kì quặc, mỗi lần nó đi xin đồ, một lần hỏi chuyện, là xin xỏ để lấy.”

“Nếu như không lấy được, nó sẽ cướp một lần, nếu mà vẫn không cướp được, thì cơ bản là trong thời gian ngắn nó sẽ không đến tìm nữa, phải đợi đến cơ hội lần sau, thông thường là cũng phải cách vài năm.”

“Năm đó lúc nó đến xin đồ của chú, cũng là như thế. Lúc đó chú còn nói luôn, cả đời này nó đừng hòng uống được một bát nước ở nhà chú!”

“Chỉ cần nó không làm được việc này, thì sẽ không bám theo chú được.”

“Lần trước lúc nó đi, chẳng phải mày nói với nó, nó là người chết, người chết đầu chạm đất, đáng lẽ phải ở trong mộ chứ không phải ở trong thôn à? Nếu theo cách nói đó, thì trừ phi mày đi ra khu mộ, thì mới gặp nó được.”

“Thế nhưng nó lại đến tìm mày,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip