ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 99. . MÈO TRỘM XƯƠNG

Chương 98. MÈO TRỘM XƯƠNG

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Mã Bảo Trung nói tôi là âm sanh tử.

Âm sanh tử dưới con mắt người bình thường, thì không phải là người! Mà là đứa con do quỷ sinh ra, cũng là quỷ!

Đương nhiên, bản thân tôi không thấy thế, Lưu Văn Tam với Trần mù, và những người quen biết tôi, cũng chẳng nghĩ như vậy.

Chỉ là ý nghĩa trong lời nói của Mã Bảo Trung, thì là ý đấy!

Cố Nhược Lâm đã sắp không chạy nổi nữa.

Nghĩ rõ những điều này xong, tôi bèn nhét luôn cái vali vào tay cô ta, sau đó gầm khẽ một câu: “Nhược Lâm, em chạy về phía nhà chú Văn Tam! Đám chó này đều đuổi theo tôi! Tôi dụ chúng nó đi chỗ khác đã!”

Cố Nhược Lâm sợ hãi không biết làm sao, gào lên như sắp khóc: “Anh dụ chúng nó đi kiểu gì, đám chó này có thể cắn chết người đấy!”

Tôi nhe răng ra cười, nói một câu: “Sông Dương cũng không khiến tôi chết chìm được, mấy con chó này làm gì dám cắn tôi thật, tôi có cách, em cứ chạy trước là chuẩn rồi!”

Nói xong, vừa đúng lúc chúng tôi chạy tới một ngã rẽ, tôi vụt xoay đầu, rẽ vào trong ngã rẽ kia rồi chạy thục mạng!

Quả nhiên đúng như những gì tôi nghĩ!

Cái đám chó điên đấy không thèm đoái hoài gì tới Cố Nhược Lâm, cứ thế đuổi theo tôi!

Tôi nghe thấy tiếng hét hoảng hốt của Cố Nhược Lâm!

Chỉ còn lại một mình, tôi chạy càng nhanh hơn mấy phần!

Nhưng cũng chỉ cố thêm tầm ba phút nữa là tôi kiệt sức rồi...

Dừng lại dựa vào một gốc cây bên đường, tôi cảm giác phổi như sắp nổ tung ra.

Cấu chặt lấy lớp vỏ cây, trơ mắt ra nhìn đám chó điên đó vây lấy tôi.

Từng đôi từng đôi mắt chó đỏ đến kinh người.

Tôi chắc chắn cũng không có chuyện đứng yên chờ chết, trợn trừng mắt nhìn chúng, gầm lên một câu.

“Đ-t! Chúng mày con nào dám lên! Con nào lên, bố mày đục con đấy!”

Gầm xong, tôi mò cái đinh sắt dài cất trong ngực áo ra!

Lúc này tôi cũng chẳng quản nhiều được nữa, tay đập hai phát lên thân cây, tháo dây buộc ra, lập tức thạch cao rơi đầy đất!

Tay phải cầm búa, tay trái nắm đinh sắt.

Trong lòng tôi cũng rất bức bối, bị một đàn chó dồn đến đường cùng?

Nhưng mà cũng phải nói... Bao nhiêu chó điên như thế... thì đáng sợ hơn quỷ nhiều, quỷ còn có thể liều một phen, chứ đám chó chết này mà xông lên hết, tôi cũng chẳng biết là mình chống đỡ nổi một phút hay hai phút...

Con chó vàng ban nãy bị tôi đập trúng lảo đảo chui lên trên đầu, nó sủa gắt mấy tiếng, rồi lao thẳng vào người tôi!

Lúc này tôi cũng điên lên, hướng thẳng cái đinh sắt vào đầu nó rồi đập mạnh một phát!

Coong!

Phát này, đinh sắt lại không đâm vào được!

Con chó vàng rú lên một tiếng, ngược lại bị tôi đâm dính con mắt, nó như phát cuồng lên lao vào tôi mà cắn.

Tôi cũng khùng lên, lại đập một búa lên thắt lưng nó.

Lúc này nó mới rú lên thảm thiết rồi bỏ chạy.

Những con chó khác như bị kích động tính hung hãn, cũng đều nhe răng nhe lợi định lao vào người tôi.

Người tôi lạnh hẳn luôn.

Đúng vào lúc này, đột nhiên sau lưng vọng lại mấy tiếng chửi bới.

Tiếp đấy là một bóng người từ trong sân huơ huơ cái cuốc chạy ra, chỉ nghe phụp một tiếng, lập tức máu me tung tóe, mấy con chó rú lên lùi lại, trên mặt đất toàn là máu chó!

Tiếp đó lại có hai người dân thôn trung niên chạy ra khỏi cổng.

Đèn pin chiếu loạn xạ, trên tay bọn họ cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip