Chương 101. NGHĨA TRANG NÚI MÃ
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Giây tiếp theo, Lưu Văn Tam giơ tay túm lấy bả vai tôi, một lực kéo mạnh khó tả từ người lão truyền lại.
Tôi thề, Lưu Văn Tam chắc chắn coi tôi như xác chết mà kéo! Lão chỉ có lúc kéo xác chết mới dùng đến lực mạnh như thế!
Sau khi bị lão lôi thẳng lên xong, lão chẳng nói lời nào lập tức kéo tôi chạy thục mạng lên núi!
Đợi đến lúc tôi định thần lại, thì đã chạy ra xa hơn hai chục mét rồi!
“Chú... chú Văn Tam... chú đừng có chạy... vẫn còn chưa xong việc kìa!” Tôi thở hổn hển bảo Lưu Văn Tam dừng lại.
Tôi tiếp tục nói đứt quãng: “Bà già đó có hơi rợn người thật, nhưng đứa bé vô tội mà!”
“Chú đưa dao găm cho cháu, cháu quay lại mổ lấy đứa bé ra cho bà ấy!”
“Không thể để cho người già như thế còn phải nhìn đứa bé chết trong bụng bà bầu được!”
Lưu Văn Tam thì bốp một cái giáng cho tôi một bạt tai, gằn giọng nói: “Thập Lục, chú Văn Tam ban nãy còn bị định thân, mà mày vẫn chưa phản ứng lại à? Còn dám vào quan tài đỡ âm linh? Mày ngoảnh đầu lại nhìn xem, trong quan tài rốt cục là thứ gì!”
Tim tôi đập đánh thịch một cái.
Lúc này sắc mặt Lưu Văn Tam trông ghê quá, tím cả mặt lại, trên trán vẫn còn mồ hôi rịn ra, gân xanh co giật không ngừng.
Tôi vô thức ngoảnh đầu lại nhìn ra vị trí cái huyệt mộ ở chân núi.
Cảnh tượng đập vào mắt, khiến toàn thân tôi lạnh ngắt, tim gần như ngừng đập...
Trong quan tài làm gì có xác chết bà bầu nào?
Rồi lấy đâu ra mụ già nữa?
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một con li miêu trắng già đến mức lông trên đầu đã gần rụng hết, trợn tròn đôi mắt vô cùng gian xảo, đang nhìn chằm chằm về phía chúng tôi.
Cái khuôn mặt đầy lông đó, trông vô cùng u ám kì dị, thịt hai bên má chảy xệ xuống, đây chẳng phải là khuôn mặt của mụ già ban nãy sao?
Chỉ có điều, lúc này nhìn kỹ lại, mụ căn bản không phải là người mà!
Hơn nữa bên trong quan tài, cũng chẳng phải xác chết của bà bầu, mà là một con li miêu nhỏ màu đen bụng to kềnh.
Con li miêu già giơ chân trước lên, dùng vuốt rạch da bụng ra.
Tiếp đó, vang vọng lên một âm thanh gần giống như tiếng khóc của trẻ sơ sinh!
Lũ mèo hoang vây quanh quan tài thì phủ phục dưới đất không ngừng run rẩy, thậm chí còn có mấy con sợ đến mức ngã lăn ra đất...
Đây rõ ràng là chết vì sợ mà!
Lúc này Lưu Văn Tam mới nói một câu bằng thứ giọng khó nghe: “Ban nãy mắt chú đúng là đui rồi, trộm tượng gốm xương mèo chính là con li miêu đã chết kia, lúc đó chắc nó biết mình sắp chết rồi, mới đến trộm tượng gốm xương mèo, còn định để con li miêu già đỡ âm linh cho nó, chú lại nhìn nó thành mèo đen.”
“Nếu mà nhận ra nó là li miêu từ trước... thì đêm nay chắc chắn chẳng dám đến đây...”
“Cũng còn may, ban nãy Thập Lục mày gào làm chú tỉnh lại... Chứ không hậu quả không tưởng tượng nổi.”
Lúc này chân tôi đúng là nhũn cả ra, lết cũng không lết nổi, tôi nhìn đã thấy sợ rồi, nghe Lưu Văn Tam giải thích còn thấy sợ hơn.
Lưu Văn Tam kéo tôi bước nhanh lên trên núi...
Đi cách một đoạn thật dài, tôi mới bình tĩnh lại.
“Chú... Chú Văn Tam... Cháu thấy hay là cứ xuống núi đi... Thế này kinh khủng quá... Cháu cảm giác hôm nay không phải thời điểm đối phó Mã Bảo Trung, có điềm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền