Chương 102. THẤT PHU VÔ TỘI, GIỮ BẢO THÀNH TỘI
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Mã Bảo Trung đột nhiên thất khướu chảy máu, khiến tôi sợ lùi lại tận hai bước.
Mà mấy câu Mã Bảo Trung nói... Càng khiến tôi không rét mà run.
Gã lại dám khẳng định Lưu Văn Tam sẽ chết!
Hơn nữa trước khi lão chết, vợ lão treo cổ, thằng mù chết chìm... Sau khi chết không có người đưa tang, lại còn bị đưa đến nghĩa trang núi Mã...
Vợ lão là Hà Thái Nhi, thằng mù, là chỉ Trần mù à?!
Tôi nhìn chằm chằm Mã Bảo Trung, con mắt gần như trợn lồi cả ra ngoài.
Lưu Văn Tam vẫn không ngừng chửi bới: “Mịe! Cái mồm quạ thối này, tắt thở vẫn còn phải trù bố mày mấy câu, có điều mạng của bố mày, chẳng ai lấy đi nổi!”
Nhưng tim tôi vẫn cứ tiếp tục đánh trống, loạn không chịu được.
Lưu Văn Tam dường như nhìn ra tâm trạng của tôi, gọi tôi một câu, bảo tôi đừng có nghĩ ngợi lung tung.
Tiếp đấy lão lại an ủi tôi một câu: “Mã Bảo Trung tuy có cái mồm quạ, nói linh một số chuyện, nhưng nó không có chuyện linh cả trăm phần trăm, chứ không thì những thứ nó muốn lấy đã về tay nó từ lâu rồi, cũng chẳng thể nằm trong ổ mà bị chúng ta đến hốt, rồi tắt thở luôn!”
Rồi Lưu Văn Tam còn cười cười, thần sắc có đôi chút hung hãn, tiếp tục khuyên bảo tôi: “Thập Lục, mày cũng đừng có sợ, mày xem nó cũng định trù mày, rồi thành trù chết nó luôn, một cái xác sống đã tắt thở, thì còn bản lĩnh gì hại người nữa?”
“Kể cả trước đây cái mồm quạ của nó linh nghiệm được hơn một nửa, thì giờ nó cũng chẳng còn bản lĩnh đó nữa.”
Những lời này của Lưu Văn Tam, cuối cùng cũng làm tôi nhẹ người phân nửa.
Đúng thế, người làm việc ác, thì cũng phải còn sống mới làm được!
Còn quỷ quái thì hồn phi phách tán, hoặc xác sống thì tắt thở bị trấn xác, thì còn bản lĩnh gì để làm xằng làm bậy?
Tôi chú ý nhìn Lưu Văn Tam.
Lão lôi thẳng hết đinh gỗ đào trên người ra, lại lấy cái búa trên tay tôi, rồi đóng một loạt đinh vào các vị trí trên trán, huyệt nhân trung, xương gò má hai bên mặt, cùng với huyệt thái dương của Mã Bảo Trung.
Rất nhanh, mặt mũi Mã Bảo Trung đã hoàn toàn biến dạng, máu đen rỉ ra từ các vị trí trên mặt, trông càng âm u rợn người hơn.
Tiếp đấy, lão lại xử lý y chang đóng đinh vào các khớp tứ chi.
Tôi ngẩn người nhìn cái đầu của Mã Bảo Trung, vô thức lẩm bẩm.
“Xương nhật nguyệt giác chủ mệnh phú quý, hai bên đầy đặn.”
“Xương phục hy chủ khí vận, sống mũi cao hơn ấn đường, kéo dài tới thiên đình, là tướng đại quý.”
“Xương dịch mã chủ tụ tài, cũng đầy đặn... Xương gò má cao dày sáng sủa, chủ dã tâm...”
“Có bốn xương đại quý, Mã Bảo Trung nếu không đi vào con đường tà đạo, sợ là sẽ thành người vang danh bên ngoài.”
“Cho dù đã chết, cái kiểu tham tài dã tâm của gã cũng chẳng hề giảm đi... Để rồi rơi vào kết cục trung khu đứt gãy, tắt thở tán hồn.”
“Chú Văn Tam, chú còn biết phá xương mặt à? Đinh đóng chuẩn thế, hủy sạch cả bốn cái xương này của nó, cả trung khu cũng bị đâm xuyên.” Tôi nói xong những lời này, ánh mắt kinh ngạc nhìn sang Lưu Văn Tam.
Lưu Văn Tam thì ngơ người nhìn tôi, nói: “Thập Lục, mày nói gì?”
“Ơ, phá xương mặt ấy!” Tôi lại giải thích lần nữa.
Có điều, phản ứng của Lưu Văn Tam lại nằm ngoài dự đoán của tôi. Lão chẳng hiểu tôi đang nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền