Chương 106. BÁO ỨNG CỦA ANH ĐẾN RỒI
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
“Tối nay tao sẽ chết? Di sản của bố tao mà tao lại không được động vào?”
“Đầu mày bị lừa đá rồi à? Mày giả thần giả quỷ lừa người không biết như mẹ tao còn được, chứ tao không tin!”
“Tao thấy mày định lừa mẹ tao, nuốt riêng chỗ tiền này thì có!”
Liễu Kiến Thụ trừng mắt nhìn tôi, rồi lại gào một câu: “Mẹ! Mẹ đừng có để cho hai đứa chúng nó lừa! Chúng nó nói gì là mẹ tin nấy, tới lúc ra ngân hàng, ai biết tiền có được gửi vào thẻ của mẹ không!”
“Con là con trai của mẹ, giờ nhà chúng ta có tiền rồi, con còn đi đánh bạc làm gì nữa? Đi tìm cái nhà mới, sống sung sướng không được à?”
Mấy câu này của Liễu Kiến Thụ tôi không tin chút nào.
Tần suất lật mặt của gã còn hơn cả lật trang sách.
Từ Lệ Quyên rõ ràng cũng chẳng tin, trong ánh mắt của bà ta toàn là sự thất vọng đối với Liễu Kiến Thụ, lắc đầu nói một câu: “Kiến Thụ, bao nhiêu năm nay mày lừa mẹ còn chưa đủ hay sao? Có lần nào mà không nói là cầm tiền xong không đánh bạc nữa không? Thế nhưng có lần nào mà mày giữ được tiền trên người cho hết đêm không?”
Tiếng nói của Từ Lệ Quyên vẫn chưa dừng lại, bà ta lại nhìn sang tôi, thần sắc rõ ràng có chút bất an: “Người anh em, câu ban nãy cậu nói, là có ý gì thế... Hôm nay có thật là Kiến Thụ sẽ xảy ra chuyện không?”
Tôi có hơi thở phào, chỉ sợ Từ Lệ Quyên tin lời của Liễu Kiến Thụ, như thế thì khó xử lý lắm.
Nếu mà như vậy tôi ngoài việc đi về, còn làm gì được nữa? Dù gì tiền cũng là di sản của lão Liễu, tôi không thể nói không cho Liễu Kiến Thụ tiêu rồi cưỡng chế cầm đi được đúng không? Không có luật nào như thế, tôi cũng không muốn phạm pháp.
Hơi trầm ngâm suy nghĩ một chút, tôi gật gật đầu, nói: “Tam nhọn lục mòn, tất sẽ bần hàn, ánh mắt trống rỗng, ắt là sắp chết! Hiện giờ tướng mặt của Liễu Kiến Thụ đúng là như vậy, hơn nữa ánh mắt cậu ta rời rạc lơ đãng, cũng là triệu chứng tướng mặt của người sắp chết.”
Mặt của Từ Lệ Quyên lập tức trắng bệch ra...
Liễu Kiến Thụ thì đứng đó chửi tôi thần kinh, bịa đặt dọa nạt.
Ngay lập tức, Từ Lệ Quyên trừng mắt nhìn Liễu Kiến Thụ một cái, mắt bà ta bắt đầu đỏ lên rồi, run rẩy nói: “Mày câm mồm!”
Câu nói này của bà ta, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi, từ lúc vào nhà đến giờ, Từ Lệ Quyên đều mang bộ dạng rụt rè yếu đuối, hoàn toàn bị Liễu Kiến Thụ chèn ép, còn giờ thái độ của bà ta hoàn toàn ngược lại!
Giây tiếp theo, Từ Lệ Quyên lại tiếp tục run rẩy nói: “Ngày hôm nay mày không được đi đâu hết! Mẹ với người anh em này đi gửi tiền, mày cũng phải đi cùng! Tới lúc mẹ gửi tiền xong, thẻ đưa mày giữ!”
Mặt tôi lại biến sắc.
Lập tức, trên mặt Liễu Kiến Thụ vụt lên vẻ vui sướng điên cuồng, gã đắc ý liếc tôi một cái, giống như đang diễu võ giương oai.
Tôi nhíu chặt mày, đang định mở mồm.
Thì Từ Lệ Quyên lại nói tiếp: “Nhưng mẹ không cho mày biết mật khẩu, mày bắt buộc phải ở cùng với mẹ, mẹ quyết định sẽ cùng người anh em này về thôn Liễu Hà sống. Người anh em, tướng mặt của Kiến Thụ xấu như thế này, cậu có thể giúp nó được không?” Rồi Từ Lệ Quyên lại chuyển sang bộ dạng cầu khẩn nói với tôi.
Tôi lúc này mới phản ứng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền