Chương 105. BA NHỌN SÁU MÒN, TẤT SẼ BẦN HÀN. ÁNH MẮT TRỐNG RỖNG, ẮT LÀ SẮP CHẾT
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Vốn dĩ chẳng mất bao công sức đã tìm thấy con trai lão Liễu, tôi phải vui mừng mới đúng.
Nhưng những gì gã vừa làm ban nãy, khiến tôi đúng là không vui mừng được, cũng chẳng cười nổi.
Chẳng đợi tôi đứng dậy, gã đã lập tức lên trước đỡ lấy tôi. Tốc độ lật mặt nhanh đến ly kì, thay vào đó là một bộ dạng xum xoe nịnh bợ.
“Xin lỗi vị tiên sinh này, ban nãy tôi không có cố ý, chỉ là không phản ứng kịp, theo bản năng đẩy anh một cái, anh không sao chứ?” Đến cả cách nói năng của gã, cũng vô cùng nịnh bợ.
Tôi không nói câu nào.
Cố Nhược Lâm rõ ràng nhận ra thần sắc của tôi có vấn đề, ánh mắt nhìn tôi đầy dò hỏi.
“Anh tên là gì?” Tôi nheo mắt nhìn sang gã.
Gã nịnh nọt trả lời: “Liễu Kiến Thụ.”
Sau đó gã lại tiếp tục nói: “Tiên sinh, trước đây tôi chưa từng thấy anh, anh đến khu phố cổ này tìm ai à? Hay là cần giải quyết việc gì?”
“Trong khu phố cổ này vàng thau lẫn lộn, anh xách một vali toàn đồ đắt tiền thế này, nếu như bị kẻ xấu nhìn thấy, thì chẳng an toàn chút nào.”
“Tôi thu phí không cao, hai trăm đồng, có thể cùng anh đi giải quyết việc, nguyên cả con phố này, chẳng có nhà nào hộ nào mà tôi không biết!” Liễu Kiến Thụ vỗ vỗ ngực, bộ dạng chắc chắn đáng tin cậy.
Nhưng ánh mắt gã thì cứ tý lại liếc sang cái vali trong tay tôi.
Tôi lắc lắc đầu, sau đó mới nói: “Mẹ anh tên là Từ Lệ Quyên, đúng không?”
Rõ ràng, thần sắc của Liễu Kiến Thụ cứng đơ lại.
Phản ứng của gã, đã trực tiếp cho tôi câu trả lời.
Tôi hít sâu một hơi, nói: “Người tôi tìm chính là anh, và mẹ anh.”
Liễu Kiến Thụ càng ngạc nhiên và ngơ ngác.
Cũng vào lúc này, cửa của căn nhà cấp bốn bị hé mở, lộ ra một khe hở, một cái đầu phụ nữ trung niên tiều tụy thò ra, tóc vùng thái dương đã xen lẫn sợi bạc, ánh mắt hoảng loạn.
“Kiến Thụ, mày lại đưa đám đòi nợ về nhà, mày định ép chết mẹ à, trong nhà không còn tiền để trả cho mày nữa đâu.” Người phụ nữ trung niên đó lập cập nói xong một câu, rồi lại định đóng cửa lại.
Tôi nhanh tay nhanh mắt, lập tức thò tay giữ lấy nắm cửa, cười cười rồi nói: “Dì ạ, cháu là bạn của lão Liễu, nhận lời nhờ vả của người ta, đến tìm dì.”
Rõ ràng, người phụ nữ trung niên này chính là Từ Lệ Quyên, bà ta rùng mình một cái, rồi cửa đột nhiên bị đẩy mở.
“Bạn... bạn của lão Liễu?” Từ Lệ Quyên ngẩn người nhìn tôi.
Bà ta cao cũng chỉ tầm một mét rưỡi. Thêm với việc hơi bị gù lưng, nên trông càng thấp.
Nhìn vẻ bề ngoài, bà ta trông già hơn lão Liễu rất nhiều, bộ quần áo mặc trên người cũng bị giặt đến sờn bạc, chân đi cũng là giày vải.
Tôi gật gật đầu: “Lão Liễu xảy ra chuyện rồi, chuyện này nhờ vả cháu cũng được một thời gian rồi, tận giờ cháu mới có thời gian tới đây.”
Tròng mắt Từ Lệ Quyên có hơi đỏ lên, bà ta mời tôi và Cố Nhược Lâm vào trong nhà.
Căn nhà rõ ràng có hơi ẩm ướt, còn xen với thứ mùi hôi lúc ẩn lúc hiện. Căn phòng tổng cộng chỉ tầm hai mươi mét vuông, đặt một chiếc giường nhỏ mét hai, tuy được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng vô cùng sơ sài.
Tủ quần áo cũ nát, không có cửa, bên trong đặt quần áo đã gấp, giữa phòng đặt một chiếc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền