ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1104. . TA NÓI CÓ ĐÚNG KHÔNG?

Chương 1103. TA NÓI CÓ ĐÚNG KHÔNG?

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Trên mặt Liễu Tam Nguyên không chút gợn sóng, giọng điệu bình thản nói: “Ta chẳng cần gì cả, cũng không cần cậu trú lâu trong tộc Khương, cũng không cần cậu thay tên đổi họ, cũng không cần cậu hứa bất cứ chuyện gì, cậu chỉ cần tiếp nhận.”

Trong lòng tôi càng thắc mắc hơn, đầu mày nhíu chặt, tập trung nghĩ sâu...

Chẳng cần gì cả, điều này kỳ thực ngược lại khiến tôi khó lựa chọn nhất.

Bởi vì tôi đột nhiên hiểu ra một điểm.

Không cần, thứ đại biểu chính là toàn bộ đều cần.

Tôi lấy tất cả mọi thứ của nhà họ Liễu, vậy bất cứ chuyện gì của nhà họ Liễu, tôi đều không thể không quản.

Mà chính vào lúc này, tôi đột nhiên phát hiện trên đỉnh đầu của Liễu Tam Nguyên, dường như xẹt qua một tia sáng bạc cực kỳ kín đáo.

Tôi chằm chằm nhìn cái tia sáng bạc đó.

Lại tiếp đó, ánh mắt tôi sắc bén nhìn sang mắt của Liễu Tam Nguyên.

Liễu Tam Nguyên đáp trả ánh mắt của tôi, ông ta thần sắc vẫn cứ bình thản, trên mặt không một gợn sóng.

Cả người tôi hoàn toàn thả lỏng xuống, thứ thả lỏng không phải sự cảnh giác, mà thứ thả lỏng là đối với một thứ áp chế trên người tôi.

Lúc đó khi tôi ngộ thấu phép Dương toán, Liễu Dục Chú nói tôi cứ thế này mà nhìn xuyên tất cả mọi người, sẽ gây ra hậu quả rất nghiêm trọng, thậm chí gã còn lấy một ví dụ cho tôi, nói tôi mà đi nhìn Liễu Tam Nguyên như thế, khả năng sẽ bị giết.

Bây giờ tôi từ bỏ thứ áp chế đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn Liễu Tam Nguyên, nhanh chóng mổ xẻ tướng mặt, cơ thể, trạng thái, tất cả mọi thứ của cả con người ông ta lúc này!

Tia sáng bạc trên đỉnh đầu ông ta đã nhìn không rõ nữa, ẩn xuống bên dưới mái tóc.

Nhưng tóc của ông ta từ vị trí chân tóc lại dứng đứng lên, cùng với việc sợi tóc ông ta càng dài, búi tóc cột nó lại, càng mười phần không rõ.

Đổi thành người khác, chắc chắn đều không nhìn ra được chỗ của vấn đề.

Nhưng mái tóc này dựng đứng, sợi tóc khô xác, là tướng chết chắc! Chủ vong mạng nội trong nửa tháng!

Hơn nữa vị trí Thiên Trung của ông ta trắng bệch, đã xuyên suốt tới phía dưới Ấn đường, vị trí Thiên đình thì lại vàng vọt, giống hệt như bụng cua vậy, bề mặt nổi chấm, có khí đen lởn vởn, giống như khói bụi của than đá...

Đây cũng là tướng chết chắc!

Không chỉ có thể, lông mày của ông ta bạc trắng, dường như có dấu hiệu rụng, nhưng lại toàn bộ đều dừng ở đầu mày, như rụng như không.

Lúc tôi nhìn thấy tướng cách này, cả người tôi đều ngẩn ra một phát, biểu cảm trên mặt cũng phức tạp đến cực điểm.

Người gan huyết suy, vẫn là tướng cách chết chắc.

Khi tôi nhìn thấu những điểm này xong, tôi đã nhìn thấu toàn bộ con người Liễu Tam Nguyên rồi.

Ông ta rõ ràng lộ ra một tia khó chịu, ánh mắt nhìn tôi, khoảnh khắc đó đều tràn ngập sát khí, nhưng giây tiếp theo, thứ sát khí đó lại đột ngột ẩn đi, chuyển qua cười phá lên.

Tiếng cười lớn mà ông ta đột ngột phát ra, khiến cả gian mật thất đều đang không ngừng vang dội.

Tôi không cười lên nổi, trong lòng càng phức tạp hơn.

“Ông sắp chết rồi, tại sao ông còn có thể cười được?” Giọng tôi khản đặc, mở miệng lên tiếng.

Lúc này tôi mới triệt để hiểu ra, tại sao Liễu Tam Nguyên cần giao chức vụ Đại trưởng lão ra, cần đem nó truyền cho Liễu Dục Chú.

Đêm qua lúc Thẩm Kế nói, tôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip