Chương 1104. QUẺ ĐÓ, CÔ ĐỪNG DÙNG VỘI
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Đầu mày tôi nhíu càng chặt hơn, nhìn đối diện với ánh mắt của Liễu Tam Nguyên.
Lần này, tôi mới triệt để hiểu ra dự định của Liễu Tam Nguyên...
Liễu Tam Nguyên tiếp tục nói: “Tiên đạo dùng thuật phong thủy, bảo hộ nguyên cả một tộc Khương, hiện giờ tộc Khương có Tiên sư, cậu không cần phải giống như Tiên đạo, Dục Chú là bạn tri kỷ của cậu, cậu hà cớ gì mà không làm?” Tôi cúi đầu xuống, trầm mặc không nói.
Liễu Tam Nguyên cũng không giục giã tôi, cứ lặng lẽ đứng như thế.
Ngoảnh đầu, tôi lại lần nữa nhìn quét một vòng vách tường xung quanh gian mật thất này, hít sâu một hơi, sau đó lắc lắc đầu.
Đột ngột, bầu không khí của mật thất đông đặc lại.
Ngoài đông đặc, còn toát lên một luồng sát khí cực kỳ mãnh liệt.
Ánh mắt nhìn tôi của Liễu Tam Nguyên, trong nháy mắt lạnh băng lại.
“Cậu cảm thấy không đủ?” Trong giọng điệu của ông ta đồng thời mang theo hơi thở lạnh giá.
Tôi khẽ than, tiếp tục lắc đầu nói: “Đây là thành ý đầy đủ nhất, cũng là cám dỗ lớn nhất, thậm chí không nên dùng cám dỗ để hình dung, đạo thuật nhà họ Liễu, sẽ chỉ đem tới lợi ích, thậm chí không thể nào khiến người ta đi sai đường.”
Liễu Tam Nguyên nhíu mày nhìn sang tôi, trong ánh mắt ác liệt toát ra vẻ không hiểu.
Tôi tiếp tục nói: “Đạo thuật tôi không cần, tôi tự cho rằng không chịu nổi bầu chính khí trong lồng ngực đó, tâm của Liễu đạo trưởng rồi sẽ thay đổi, tôi sẽ cố hết khả năng của mình giúp anh ta, Đại trưởng lão ông nói không sai, chỉ là, giữa bạn bè tri kỷ, sẽ không dùng giao dịch để duy trì.”
“Ông cũng hết sức yên tâm, tác dụng của Thiện thi đan, đã thu bớt không ít mũi nhọn sắc bén của Liễu đạo trưởng rồi, đồng thời mạng của anh ta, cũng đủ cứng, vững vàng đứng sau người khác là một dạng phương thức tiếc mạng, mạng đủ cứng, lại là một dạng khác.” Tôi vô cùng nghiêm túc giải thích với Liễu Tam Nguyên.
Sát khí của Liễu Tam Nguyên hơi có chút tiêu tan, chỉ có điều sự lạnh lẽo đó vẫn không hề giảm bớt.
Đột nhiên, tôi lại cảm giác trong biểu cảm chi tiết trên phần mặt của Liễu Tam Nguyên, lại có chút chán nản?
Điều này liền giống như là một người mục đích là vậy, không đạt được, cũng chẳng cách gì triệt để nghĩ thông, tích tụ trong nội tâm tạo thành cảm xúc chán nản.
Nhìn thấy những điểm này, lại cộng thêm tôi xác định Liễu Tam Nguyên đã dùng Thỉnh thần pháp để duy trì trạng thái hiện giờ, tôi không khỏi trong lòng thở dài, cảm thấy bi ai cho cảnh ngộ hiện giờ của Liễu Tam Nguyên.
Yên tĩnh trong phòng tiếp diễn một khoảng thời gian tương đối dài, trong đầu tôi cũng đã suy diễn một bộ phận sự việc liên quan đến Liễu Dục Chú.
Nhìn trạng thái hiện giờ của Liễu Tam Nguyên, không giống như đã nói với Liễu Dục Chú về tình trạng của ông ta.
Như thế này, tôi bảo Thẩm Kế nói chuyện với Liễu Dục Chú, lại sửa quẻ cho Liễu Dục Chú, sợ rằng lại sẽ tạo thành một khả năng khác.
“Đại trưởng lão, ông dự định kể tình trạng cơ thể của ông với Liễu đạo trưởng không?” Tôi mở miệng hỏi.
Tia chán nản đó trên mặt Liễu Tam Nguyên, trong nháy mắt liền bị lạnh lùng thay thế, bèn giống như phản ứng bản năng khi cảm nhận được uy hiếp vậy, bầu không khí lại trở nên căng thẳng đông đặc lại.
“Ông không dự định nói.” Tôi thở dài một tiếng.
“Cậu, cũng không được phép nói.” Liễu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền