ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 111. . KHÔNG CHO MƯỢN

Chương 110. KHÔNG CHO MƯỢN

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Mặt tôi ngay lập tức biến sắc, khí lạnh chạy dọc xương sống.

Nhìn chằm chằm vào mặt lão già, còn lão ta thì thần sắc đỡ đẫn thuận theo màn đêm, quay người bước vào trong bóng tối bên đường.

Ánh trăng bị sương mù bao trùm, ở đây đến đèn đường cũng không có mấy tác dụng.

Tôi cứ thế nhìn lão biến mất, cảm giác sợ hãi trong lòng vẫn không hề tiêu tan.

Nhớ lại lời lúc trước Trần mù từng dặn tôi, có một câu nói là “Người chết hỏi đường đầu nhìn sau, tiền tài bán mạng chặn người đi.”

Thế nhưng lão già lại đứng chắn ở nửa giữa con đường trước cửa nhà Trần mù, thêm việc lão nói đến chuyện của Trần mù, khiến tôi không có sự phòng bị, uống rượu của lão...

Lão ta chắc chắn không phải người, trực giác của tôi rất chuẩn.

Tốc độ bước chân càng nhanh hơn.

Chưa tới hai phút, tôi đã đi tới trước cửa hàng của Trần mù.

Hai cây cột trước cửa nhà, lại treo lên hai cái đèn lồng.

Có điều không còn là đèn lồng trắng như trước nữa, mà đổi thành loại đèn lồng đỏ au.

Trên con đường Hàng Giấy này, ngược lại trở thành thứ màu sắc hiếm thấy.

Cho dù ở đây có màu đỏ, thì cũng là thứ màu đỏ dùng cho người chết, có lẫn với thứ phấn trắng.

Tôi gõ gõ cửa, hạ giọng gọi một câu chú Trần.

Một lát sau, cánh cửa két một tiếng bị đẩy mở.

Có điều cửa chỉ hé một khe, rồi không tiếp tục mở ra nữa, lại càng không có tiếng người...

Từ trong khe cửa, có ánh sáng vàng của bóng đèn khí hắt ra, đem theo chút ảm đạm.

Tôi lại gọi một tiếng chú Trần, nhưng vẫn không có ai trả lời.

Thế nhưng đúng lúc này, cửa lại bị đẩy mở thêm chút.

Tim tôi đập đánh thịch một cái, trong lòng dâng lên chút cảm giác bất an, nhưng cùng với việc khe cửa bị đẩy mở, xuất hiện trong tầm mắt của tôi, lại là cái đầu to đùng của ngao sói.

Lớp lông đen dưới ánh đèn khí, trông càng đen thui, giống như ánh sáng đèn đều bị nuốt trọn vậy.

Mí mắt tôi giật điên cuồng, trong nhà chẳng có người, tôi kinh ngạc bốn mắt nhìn nhau với ngao sói.

“Mày mở cửa cho tao?” Tôi khàn giọng hỏi.

Ngao sói quay về chỗ góc nhà của nó nằm xuống, quay đầu qua một bên, không thèm đếm xỉa đến tôi.

Tôi bước vào trong bậu cửa, thứ ngao sói đang nhìn là cánh cửa dẫn vào sân trong, nó thông tính người, tôi đại để cho rằng, nó bảo cho tôi biết Trần mù đang ở phía trong.

Hít sâu một hơi, tôi cứ thế đi thẳng vào sân trong.

Đằng sau cánh cửa nhỏ, tường bao hai bên hình vòng cung, từ nhỏ đến lớn.

Nhiệt độ lạnh lẽo, dường như bước qua cánh cửa đó, là tới âm phủ vậy, chỗ này càng kỳ dị hơn so với lần trước tôi đến.

Lối đi được lát tre, dường như được ngâm trong nước vậy, dẫm lên có cảm giác lạnh buốt, giống như ướt hết cả đế giày vậy.

Mấy cây chuối tây lá lẫn màu lục thẫm, cây đa già cũng thấy tí tách tí tách, có nước từ rễ phụ rồi trên đầu lá cành cây giọt xuống.

Đây là hiện tượng do sương mù quá dày, ngưng tụ lại thành giọt nước, nói theo phong thủy, âm hồ trạch gọi được quỷ hồn về, thì sẽ thành như thế này!

Từ tiểu âm của một khu đất, dần dần biến thành đại âm nạp quỷ!

Bên tai đột nhiên truyền lại tiếng đung đưa khe khẽ, còn kéo theo chút tiếng gió nhè nhẹ, giống như có người ở sau lưng tôi, ngay sau đó lại lùi ra xa vậy.

Da đầu tôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip