Chương 111. NGƯỜI TRÊN HAI CON ĐƯỜNG
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tôi vội vàng giải thích, rằng qua nhà họ Cố sẽ có chút nguy hiểm, nhưng chắc chắn không phải quá nguy hiểm...
Còn chưa đợi tôi nói hết, Trần mù đã bập một hơi thuốc, rồi nói: “Chú có thể đi cùng với mày.”
Tôi nghe vậy mới thở phào một tiếng.
Nhưng giây tiếp theo, lời của Trần mù, lại khiến mặt tôi hơi biến sắc.
“Nhưng chú Trần hy vọng mày đồng ý một việc.”
“Lần trước chú Trần đã nhắc nhở mày, hồng nhan đều là họa thủy, mày là âm sanh tử, nó là quý nữ hào môn, chúng mày không đi chung một con đường được.”
“Lúc đó chú Trần không tiếp tục nói thêm, là bởi vì con bé đó nói rằng, đi với mày chỉ cầu được yên ổn, nếu nó đã bị đuổi ra khỏi gia tộc, thì có thể chỉ là người bình thường, an phận đi theo mày, cũng chẳng có vấn đề gì.”
“Nhưng bây giờ, nó lại muốn quay về, còn đòi mày vì nó, mà đấu đá với người cùng nghề.”
“Người ăn bát cơm người chết, kiêng kỵ nhất là đấu đá với người trong nghề, cướp bát cơm của người khác, đấy đều là oan oan tương báo.”
“Thêm việc họ Cố nhà nó quan hệ phức tạp, mày không được giết người bừa bãi, không có cách gì nhổ cỏ tận gốc, tới lúc đó phiền phức sẽ liên tiếp không thôi.”
“Chú Trần lần này giúp mày, cũng sẽ không ngăn cản mày, nhưng chú hy vọng mày, từ giờ về sau, vạch rõ ranh giới với nó.”
Trần mù nói xong, liền chằm chằm nhìn tôi, bên trong con ngươi của đôi mắt trắng dã, toát lên vẻ sâu thẳm mà tôi khó lý giải được.
Tôi giải thích một cách không tự nhiên: “Nhưng chú Trần, lão Lý Đức Hiền đó đang hại người... Hơn nữa Cố Thiên Lương hắn...”
“Người sống hại người, có pháp luật của dương gian, Đường Tiểu Thiên đã phải đền tội rồi.”
“Lão Đinh bị giết, cũng là người sống làm việc ác, cũng do mày gọi điện báo cảnh sát, gọi dương sai đến. Kẻ ăn cơm người chết mà phạm tội, thì sẽ có ông trời trừng phạt.”
“Mày là ông trời à?” Trần mù tiếp tục hỏi.
“Cháu không phải...” Tôi ngơ ngác trả lời.
“Thế mày dựa vào đâu mà quản?”
Tôi: “....”
Trần mù thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai tôi, nói: “Thập Lục, hoặc là mày cảm thấy, chú Trần quản quá nhiều, nhưng sau này chắc chắn mày sẽ không trách chú Trần, mày là âm sanh tử, trên người mày quá nhiều gánh nặng.”
“Còn bé đó, có chịu nổi không?”
Những lời đằng trước của Trần mù, tôi đều muốn phản bác, cũng đều có lý do để phản bác.
Nhưng hai câu cuối cùng, lập tức khiến tôi nói không ra lời.
Tôi là một đứa âm sanh tử, trên người tôi quá nhiều gánh nặng....
Quan trọng nhất là, cô ta có chịu nổi không?
Mẹ tôi là một du hồn dã quỷ đã hơn hai mươi năm vẫn chưa đi đầu thai.
Bà nội là một bà đỡ âm linh! Bố tôi bị người ta hại chết, thù oán sâu nặng thế mà tôi còn chẳng biết kẻ thù là ai, thậm chí còn không được ra mộ lễ bố.
Ông nội bị chôn dưới đường ở đầu thôn, bây giờ vẫn phải làm móng đường.
Im lặng rất lâu, nụ cười trên mặt tôi có đôi chút thê thiết.
Đúng thế, cô ta có chịu nổi không?
Đến tận giờ tôi vẫn không dám nói thẳng một chữ thích, thì lấy đâu ra tư cách để nghĩ rằng, cô ta có thể chịu được, lôi cô ta vào cùng chịu đựng?
Đối với cô ta mà nói, đây là một chuyện vô cùng bất công, cũng vô vùng nguy hiểm.
Tôi cúi mặt xuống, đột nhiên cảm thấy rất tủi thân, rất muốn khóc.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền