ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1120. . XÁC KHỈ

Chương 1119. XÁC KHỈ

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Lúc đi xuyên qua thôn Lăng, trên đường còn lác lác đác đác có một số du khách, bọn họ đều hiếu kỳ nhìn tôi và Ba Thanh.

Có điều được cái tôi đã thay quần áo leo núi, chứ nếu không, một thân Đường phục chắc chắn sẽ gây ra chú ý cho càng nhiều người hơn.

Cả thôn làng không hề lớn, cưỡi ngựa đi đường, cũng chỉ hơn mười phút liền ra khỏi thôn.

Chúng tôi không hề đi đường thường qua khu du lịch, mà quẹo qua rẽ lại đi đường núi ở bên ngoài thôn.

Dãy núi Đông Vụ, núi nhiều rừng rậm, hè mát đông lạnh, chất đất cũng là đất badan thường gặp.

Con đường nhỏ vừa rời khỏi thôn còn được coi là rắn, mặt đất mọc không ít thảo dược dạng như cỏ mã đề, hoa đèn lồng.

Sau khi Ba Thanh đưa tôi vòng qua một chỗ chân núi, chính thức vào núi xong, mặt đất liền bắt đầu trở nên ẩm ướt.

Vó ngựa dẫm qua xong, đều sẽ lưu lại một vết lõm nông.

Sự ẩm thấp ở đây, dẫn đến việc trong không khí đều ngập tràn hơi nước, đồng thời còn đem theo mùi thơm nhẹ thoang thoảng của cây cỏ.

Ba Thanh bảo với tôi, nếu chúng tôi cứ thế theo phương hướng này đi men theo chân núi, thì sau một giờ nữa sẽ tiến vào trong thung lũng tách giãn.

Cái chỗ mà tôi định qua đó, trên lý thuyết mà nói, từ phần đáy thung lũng tách giãn thì đều có thể đi qua được, nhưng đường thủy tương đối nguy hiểm, khả năng sẽ xuyên qua hang động, rừng rậm, thậm chí còn có khả năng gặp phải trăn, vậy nên chúng tôi phải đi đường núi, đợi đến vị trí gần tới xong, lại xuống núi vào chỗ có đoạn thung lũng giãn tách mà chúng tôi cần đi đó.

Tôi gật gật đầu, có điều tôi đưa ra một yêu cầu với Ba Thanh, chính là chúng tôi cần vòng tránh chỗ mà Lưu Kha đi, không chạm mặt với Lưu Kha.

Ba Thanh ngẩn ra một chút, hắn gãi gãi đầu nói; “Vị trí mà cậu sắp xếp hắn qua, vừa vặn nằm ở phía đối diện của thung lũng giãn tách, chúng ta ở bên còn lại, vậy nên không gặp đâu.”

Lời của Ba Thanh, khiến tôi yên tâm hơn không ít.

Hai người chúng tôi tiếp tục cưỡi ngựa giống lùn đi đường.

Khoảng chừng một giờ đồng hồ sau, tầm nhìn bắt đầu rộng mở, phía sau núi nhỏ là một quả núi cao khổng lồ sừng sững, giữa quả núi cao này, nứt ra một khe hở!

Đầy bèn là lối vào của thung lũng tách giãn rồi.

Do lối mà chúng tôi đi là một con đường núi hẻo lánh, trong đây tuy có thể nhìn thấy lối vào của thung lũng tách giãn, nhưng lại không qua được.

Bởi vì ở bên ngoài thung lũng tách giãn có một con sông, vừa vặn ngăn cách con đường núi nhỏ này ra, con sông đó trực tiếp vào thẳng bên trong thung lũng tách giãn.

Tôi còn chú ý đến, con sông này không chỉ có một dòng chảy.

Con đường núi nhỏ này của chúng tôi là từ mạn bên phải của quả núi cao vào trong, ở vị trí mạn bên trái, còn có một dòng sông càng lớn hơn, chảy men theo bên rìa thân núi.

Nếu tôi phán đoán không sai, thì con sông đó là nhánh dòng chảy của sông Thiên Khiếm, cũng tương đương với tiểu Can long vươn ra từ Thủy Long mạch.

Lúc này chúng tôi có thể nhìn thấy được một số công trình của khu du lịch, còn có hướng dẫn viên dẫn theo du khách vào trong thung lũng tách giãn.

Ba Thanh giúp tôi giới thiệu giảng giải mấy câu, rồi tiếp tục dẫn tôi tiến lên trước.

Chúng tôi từ mạn bên trái vào trong núi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip