Chương 1120. LỘT SỐNG
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Hắn lúc này cơ thể đều hơi hơi run rẩy, đang nhìn về một hướng khác, rừng tre bên đó phải càng rậm rạp hơn một chút.
Sau khi tôi đi nhanh qua xong, cảnh tượng đập vào mắt, lập tức khiến lòng tôi ớn lạnh.
Đến như tôi đã gặp nhiều xác chết rồi, mà nhìn vẫn cứ cảm giác da đầu tê rần.
Trên mấy cây tre bị bẻ gãy, đang cắm một cái xác chết.
Xác chết này là của người, có điều đã chỉ có thể nhìn ra được hình người...
Bởi vì thân xác máu thịt bầy nhầy, da bị lột sạch rồi.
Tác dụng của cây tre đó, hình như chính là dùng để cố định, khiến cho người này không cách gì động cựa, cứ thế bị lột sống da.
Trên mặt đất toàn là máu màu nâu đen, trong không khí tràn ngập một thứ mùi quái dị, vừa có mùi thơm mát của tre trúc, lại có mùi máu tanh khó ngửi, bị gió thổi một phát, ngửi phải liền khiến người ta buồn nôn.
Ba Thanh nghi ngờ kinh hãi ngoảnh đầu lại, trong tay hắn còn đang nắm cái xẻng gấp!
Nhìn thấy là tôi xong, sắc mặt hắn mới hơi đỡ hơn chút ít.
Nhưng vẻ khiếp hãi trong mắt hắn vẫn không giảm, sắc mặt tái nhợt khác thường.
“La... La tiên sinh... Cậu tránh đi chút đã...” Câu này của Ba Thanh nói rõ ràng có chút lập cập.
Tôi rất rõ, Ba Thanh không muốn để tôi nhìn xác chết, đương nhiên điều này cũng bình thường, chúng tôi cũng mới quen biết chưa lâu, hắn làm sao biết được tôi thực sự đều đã từng làm những gì?
Tôi lắc lắc đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho Ba Thanh, bảo với hắn tôi không sao, tiếp đấy bèn nhanh chân đi tới bên cạnh hắn.
Khoảng cách gần rồi, tôi càng có thể nhìn rõ ràng hơn chút ít.
Hai cây tre trong số đó, phân biệt vừa vặn đâm xuyên bên ngực trái phải của người này, trên thân tre còn loang lổ vết cào.
“Lột da sống...” Mí mắt tôi không ngừng giật điên cuồng.
Rõ ràng, lúc này thần sắc của Ba Thanh đã toát lên vài phần ngạc nhiên, giống như là vừa mới quen biết tôi vậy.
“Không biết là người nào làm... Kinh khủng quá... Trong núi không có tín hiệu, phải ra ngoài báo cảnh sát.” Ba Thanh mím môi lại nói một câu.
Tôi nín thở, nhìn quét bốn xung quanh một phát, lại nhìn thêm một hồi vết máu trên mặt đất, có một đám vết máu rõ ràng là nhỏ giọt rớt xuống, hướng về phía sâu trong rừng tre.
Tôi không tiếp lời của Ba Thanh, mà lần theo đi lên trước.
Rừng tre càng ngày càng dày đặc, vết máu thành trạng thái nhỏ giọt, rơi cách rất xa.
Đợi xuyên qua rừng tre xong, bèn là rừng cây càng rậm rạp hơn, gần như là chẳng có đường, cũng không có vết tích bị dẫm qua, những vết máu đó cũng rất ít có thể nhìn thấy.
Khóe mắt nhìn Ba Thanh một cái, sắc mặt của Ba Thanh trắng bệch, còn toát ra chút vẻ tái nhợt.
“Trong nhà gỗ treo rất nhiều xác chết của khỉ. Tôi vừa định tìm anh bảo, thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Bây giờ thì càng phải đi, hơn nữa không đến lúc bắt buộc, thì không dừng lại, nhanh nhanh rời khỏi phạm vi của chỗ này.” Tôi hơi nheo mắt lại nhanh chóng nói.
Ba Thanh cho rằng không biết là người nào làm, nhưng theo tôi thấy, đây bèn không phải là chuyện của “người” làm.
Cái người đã chết này, tám chín phần là người hái thuốc, bởi vì chỗ này cũng chỉ có người hái thuốc biết, căn bản sẽ không có du khách lên đây, cho dù là săn trộm, cũng không thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền