ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1131. . CẤM ĐỘNG ĐẬY

Chương 1130. CẤM ĐỘNG ĐẬY

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Thần sắc Ba Thanh hơi có chút hưng phấn, hắn giơ tay lên ra hiệu, bảo tôi xem xem thành quả của chúng tôi.

Tôi hít sâu một hơi, gật gật đầu, rồi lại nói: “Lúc này không thể nghỉ ngơi được, chúng ta cách đám người đó, còn bao xa nữa?”

Đồng tử mắt Ba Thanh co mạnh một phát, nói: “Vốn còn khoảng hai ba giờ đồng hồ, chúng ta đi đường tuy nhanh, nhưng bắt đám khỉ núi này tốn thời gian, ước chừng vẫn phải còn quãng đường hai giờ đồng hồ.”

Tôi gật gật đầu, nói: “Bây giờ bèn khởi hành, đuổi theo bọn chúng! Phải đuổi kịp trong khoảng thời gian ngắn nhất!”

“Việc này...” Ba Thanh hơi có vẻ kinh hãi, có điều hắn nhìn đối diện với tôi đôi phát xong, không nói thêm một lời, liền lập tức gật gật đầu.

Trên con ngựa lùn của Ba Thanh đã chở theo cái xác khô trong Huyền quan, tôi bèn trực tiếp đón luôn lấy mấy con khỉ đã bị trói chặt kia, buộc lên trên lưng ngựa, treo bọn chúng ở hai bên hông.

Ba Thanh buộc khỉ núi rõ ràng rất có kỹ thuật, gần như đều là trói gô, không những siết chặt mồm, mà tay chân cũng trói chặt cứng, liền giống như treo mấy đòn bánh chưng vậy, không cần lo lắng chút nào.

Chỉ có điều, ngựa lùn đi đường thời gian dài, lần này thời gian nghỉ ngơi không đủ, đều trở nên hơi có chút bồn chồn, đang lộp cộp dậm vó.

Ba Thanh lại gần đầu ngựa vuốt ve bờm ngựa, giống như đang thì thầm gì đó.

Sau khi vỗ về một hồi xong, hai con ngựa lùn cuối cùng cũng không còn lộ ra vẻ bồn chồn nữa.

Chúng tôi tiếp tục lên đường, lần này tốc độ đi đường rõ ràng nhanh hơn không ít, đồng thời Ba Thanh còn bảo với tôi, chúng tôi chắc có thể đuổi kịp, hơn nữa bọn chúng chắc chắn còn chưa đi, sẽ dừng lại ở cái chỗ phía trước chúng tôi, ít nhất một đêm.

Tôi nhất thời không hiểu, hỏi Ba Thanh là ý gì?

Ba Thanh mới nói, đoạn đường núi này, đã là đoạn cuối cùng có thể cưỡi ngựa lùn, cũng là đoạn đường bằng phẳng nhất.

Chúng tôi bởi vì bắt khỉ núi mà lỡ thời gian, chứ không chắc cũng đã có thể tới chỗ đó rồi.

Sau khi tới chỗ đó xong, đoạn đường phía sau còn tới nguyên một ngày, toàn là dốc núi chót vót, đều chỉ có thể dựa vào việc đi bộ.

Tôi lúc này mới ngộ ra, đây là chuyện trước khi xuất phát Ba Thanh đã từng nói qua với tôi.

Rất nhanh, trời đã triệt để tối hẳn.

Ba Thanh lấy đèn pin siêu sáng từ trong ba lô leo núi ra, chuẩn bị cho lúc cần thiết.

Được cái hôm nay trời đêm quang đãng, ánh sáng trăng cũng đủ, đường núi miễn cưỡng có thể đi được.

Tốc độ của chúng tôi, rõ ràng phải chậm hơn không ít so với dự tính của Ba Thanh, đã khoảng hai giờ đồng hồ rồi, mà vẫn chưa tới nơi.

Phía sau lưng liên tục truyền lại cảm giác bị nhìn chằm chằm, ngựa lùn đều đã trở nên càng bồn chồn hơn, đi được một hồi liền liên tục xì mũi, cũng chẳng biết là bởi vì đi đường quá mệt, bọn chúng đã sắp không chịu nổi nữa, hay là bởi phía sau có thứ bám theo...

Trên trán của Ba Thanh cũng liên tục túa mồi hôi, rõ ràng cũng có chút cấp thiết rồi.

Lại đi đường khoảng chừng nửa giờ đồng hồ nữa, sắc mặt của Ba Thanh cuối cùng cũng đỡ hơn chút ít, hắn ngoảnh đầu nhòm một cái, tôi biết Ba Thanh đang nhìn xem phía sau có quỷ lông trắng dẫn đám khỉ núi bám theo hay không.

Tôi biết có Dương Thanh Sơn nên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip