ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1132. . LA MỖ KIẾM XÁC TÌM ĐAN MÀ TỚI, CẦU VIỆN ĐỒNG HÀNH

Chương 1131. LA MỖ KIẾM XÁC TÌM ĐAN MÀ TỚI, CẦU VIỆN ĐỒNG HÀNH

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Tôi đồng thời cũng mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt, lập tức khiến lòng tôi kinh hãi.

Tổng cộng có bảy người vây lấy chúng tôi, trong đó có hai người đứng sau lưng Ba Thanh, trong tay mỗi người bọn chúng đều cầm một thanh đoản đao sắc nhọn, kề trên cổ của Ba Thanh, trước mặt Ba Thanh còn có một người, trong tay gã đang cầm một khẩu súng săn đã gỉ sét, nòng súng chọc thẳng trán của Ba Thanh.

Lúc này Ba Thanh đã sợ đến mức mặt mày trắng bệch.

Ba người còn lại, tư thế cũng gần như là quây lấy tôi, đồng thời cũng có một khẩu súng dí lên đầu tôi.

Người thứ bảy thì là một gã đàn ông trung niên gầy gầy nhỏ nhỏ, nhìn lên trông tuổi tác tầm gần năm mươi, mặt mày miệng vâu má hóp, đang chằm chằm nhìn Ba Thanh, rồi lại nhìn nhìn tôi, con ngươi liếc qua liếc lại, thần sắc cũng nghi ngờ kinh hãi.

Sáu người còn lại kia, đều mặc quần áo rằn ri, tên nào tên nấy mặt mày hung hãn.

Lưỡi dao găm kề trên cổ rất sắc bén, gần như đã sắp cứa đứt cổ tôi rồi...

Ba Thanh lúc này cũng đã mở mắt, trên trán hắn mồ hôi liên tục túa ra, đôi con mắt trừng trừng nhìn gã đàn ông miệng vâu má hóp đó, rõ ràng, từ ánh mắt của Ba Thanh tôi nhìn ra được, ngoài khiếp hãi ra, thì phần nhiều hơn là giận dữ.

Từ việc gã đàn ông vừa nãy mở miệng gọi Ba Thanh, lại cộng thêm thần thái này của Ba Thanh, không điểm nào không nói lên rằng hắn quen biết gã đàn ông này!

Ngoài ra, bèn là quan hệ giữa bọn họ tuyệt đối chẳng mấy tốt đẹp... Thậm chí có thể nói, chắc chắn là cực kỳ tồi tệ...

Lòng tôi trầm xuống một phát, nhưng trên vẻ mặt vẫn giữ trấn tĩnh.

Ba Thanh mím miệng, không nói một lời.

Sáu người mặc quần áo rằn ri đó, vẫn cứ mặt mày hung hãn, thần sắc cảnh giác chằm chằm nhìn tôi và Ba Thanh.

Một người trong số đó đột nhiên nhìn sang gã đàn ông miệng vâu má hóp, nói: “Lão Chu, lão biết chúng nó?”

Rõ ràng, lão Chu đó chính là người hái thuốc dẫn đường rồi.

Cái người mở miệng nói này, là thủ lĩnh của đám người bọn chúng?

Nhưng tôi lướt qua một lượt không hề nhận ra, kẻ nào là Phong thủy tiên sinh.

Người hái thuốc tên lão Chu đó, ánh mắt vẫn đang hướng lên người Ba Thanh, lão đột nhiên cười cười nói: “Tôi chắc chắn biết chứ, Ba Thanh, mấy năm nay đứa dữ nhất trong số người hái thuốc chính là nó, đống nào cũng dám đi, mạng lớn đến phát hãi.” Trong giọng điệu của lão mang theo hơi thở u ám.

Ba Thanh đột ngột nghểnh mặt lên, mở miệng liền chửi: “Dắt bao nhiêu thằng vào trong đào phần quật mộ, Chu Tiên Quý bố đ-t cụ nhà mày!”

Lão Chu lại cười cười, giơ tay lên, bèn bốp bốp lên mặt của Ba Thanh, cái âm thanh này vừa giòn vừa rõ.

Ba Thanh hự lên một tiếng, mặt đều đỏ bừng cả lên, định động thủ.

Kết quả ba người còn lại kia, tay gần như đồng thời đều ấn xuống dưới một phát, dẫn đến việc chỗ cổ của Ba Thanh, lập tức liền xuất hiện một vệt máu.

“Ba Thanh!” Tôi hạ thấp giọng quát Ba Thanh một câu, sắc mặt hắn trắng bệch đi, cũng không dám động đậy nữa.

“Đào phần quật mộ? Biết cũng không phải ít, khử bỏ nó đi, vứt xuống rãnh núi, không được để nó ra ngoài báo tin, thằng này tao không quen, không phải người trong thôn bọn tao, vứt chung xuống dưới cũng được.” Lão Chu cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip