Chương 1149. CHÂN ĐẠP THIÊN KHIẾM, THỦY LONG QUA NÚI
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Tôi trầm mặc hồi lâu.
Trong thời gian này, Dương Thanh Sơn cũng im lặng không nói.
Tôi cũng chẳng biết bản thân đã nghĩ mất bao lâu, khi lại lần nữa hướng ánh mắt lên trên người Dương Thanh Sơn, thần sắc và thái độ của tôi đã kiên quyết hơn rất nhiều.
Đầu mày của Dương Thanh Sơn hơi hơi chau lại, vẫn cứ không lên tiếng.
“Tôi biết dùng mạng người để hy sinh, đây không phải là một quyết định tuyệt đối chính xác.” Tôi khàn giọng mở miệng.
“Nhưng dùng tồn vong của Đại long mạch để đánh cược, trăm mạng sống hoặc là ngàn mạng sống, đi đánh cược sự an nguy của Long mạch Một vùng ba vòng cung! Điều này càng sai... Chỉ nói lên rằng, thuật Phong thủy của tôi vẫn chưa đủ, vẫn không thể xử lý thỏa đáng vấn đề ở đây.” Nói đến đây, khóe miệng tôi lộ ra một nụ cười đắng chát.
Dương Thanh Sơn đang định mở miệng, nhưng tôi lại cắt ngang lời của hắn, khẽ thở dài một tiếng nói: “Người chết đèn tắt, chuyện tiền trần, đã kết thúc. Thanh Sơn tiền bối, quyết định này, không nên để tiền bối đưa ra.”
Đầu mày đang chau của Dương Thanh Sơn giãn ra, ánh mắt lại nhìn sang tôi của hắn sâu thẳm hơn rất nhiều.
Hắn đột nhiên nói: “Ta biết ý của cậu, ta cũng biết hậu quả này, chỉ có điều La Thập Lục, nếu như thế cậu sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp, nhất định sẽ không được chết yên lành. Mạng cậu rất khổ!”
Lời của Dương Thanh Sơn, khiến cả người tôi ngẩn ra, trong lòng càng hơi hơi run rẩy.
Tiếng nói của hắn còn chưa dừng lại, lắc lắc đầu tiếp tục nói: “Bất cứ chuyện gì đều có sự mạo hiểm, mạo hiểm trong việc này càng lớn nữa, kiếp này của ta ít có lúc tư lợi, chưa từng nghĩ rằng đoạn thời gian này, lại rơi lên trên người cậu, ngược lại là cậu, mở miệng đều luôn là sợ chết, nhưng hiện giờ cậu lại không sợ nữa.”
Tôi trầm mặc một lát, mới lại lần nữa mở miệng: “Thanh Sơn tiền bối, đa tạ. Chỉ là trước mặt đại thị đại phi, con người kiểu gì cũng có sợ hãi, ý nghĩ ích kỷ bảo toàn mạng tôi đích thực là có, nhưng nếu như vì ý nghĩ tư lợi này, vì không muốn không chịu gánh món nợ nghiệp này, mà khiến càng nhiều người phải hứng chịu nguy hiểm, thì tôi không dám, cũng không làm được.”
“Hoặc giả vậy, thời thế đã thay đổi rồi, những năm trước, một trận lũ lụt sẽ chết không ít người, mấy năm gần đây đã tốt hơn rất nhiều, ta ngược lại có một ý tưởng, hoặc giả cũng có thể khiến người ta có chút cảnh giác, còn lại thì bèn xem số mệnh.” Dương Thanh Sơn tiếp tục mở miệng nói.
“Chỉ là La Thập Lục, thứ cậu gánh vác sẽ là nhiều nhất, sau này đừng bởi vì quyết định ngày hôm nay, mà đi sai đường.” Hắn lại lần nữa nhìn tôi thật sâu.
Tôi hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: “Quyết không có khả năng đó, tôi từng nói chuyện nhiều lần với Liễu đạo trưởng, nếu như tôi đi sai đường, anh ta sợ là liền dùng kiếm trảm tôi ngay.”
Nói xong câu nói cuối cùng này, trên mặt tôi cũng có chút nụ cười tìm niềm vui trong nỗi khổ.
Thần sắc của Dương Thanh Sơn ngược lại càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Hắn gật gật đầu nói: “Lên trên đi, có điều cậu phải cõng quan tài của Lý Âm Dương, ta cần bịt chết chỗ này trước, hơn nữa còn cần làm một số chuẩn bị, hoặc giả sẽ kinh động khiến một số người rút đi, ít nhất cũng khiến người ta có sự cảnh giác.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền