Chương 1150. VỊ TRÍ BỘC PHÁ
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Tiếng bọt nước này, bèn giống như có thứ gì đó đang ngược dòng lên trên!
Là âm thanh do nước Chi long đổ xuống dưới va chạm với nó xong phát ra.
Còn cái tiếng trẻ sơ sinh khóc đó, thì càng ngày càng áp sát! Thậm chí trong cả khe nứt, toàn bộ đều là tiếng khóc đó đang vang vọng!
Giây phút tôi phản ứng lại, vụt quay đầu qua, nhìn về phía bên chỗ dòng nước chảy đó.
Dưới ánh sáng tối tăm, tôi miễn cưỡng có thể nhìn thấy vị trí hạ du rất xa, dường như có một bóng đen đang lao lên như con thoi!
Tiếng va đập, và cả tiếng khóc lóc, đều tới từ chỗ đó!
Phản ứng bản năng là sợ hãi, tôi bèn dùng tốc độ càng nhanh hơn, mò ra mấy cây gậy huỳnh quang, nhanh chóng vụt sáng xong, nhanh như cắt ném về hướng bên hông tôi!
Sở dĩ tôi không ném lên trên người cái thứ đó, nguyên nhân rất đơn giản, tốc độ của nó quá nhanh!
Tôi ném qua, nó đã không còn ở chỗ cũ nữa rồi...
Giây tiếp theo, vừa vặn ở vị trí mà gậy huỳnh quang rơi xuống, bọt nước đột ngột bắn tung tóe lên!
Chỉ là tôi lại chẳng nhìn thấy gì cả...
Bởi vì cái thứ đó đã chìm xuống dưới nước... Thậm chí đến tiếng khóc cũng đều biến mất rồi...
Thứ tôi có thể nhìn thấy, chỉ là sau khi bọt nước va đập dữ dội nhất xong, dưới nước dường như có một vạt bóng đen lớn theo đó lên trên...
Tôi không biết trên trán là mồ hôi, hay là bọt nước vừa nãy bắn lên nữa.
Đồng tử co mạnh, tôi cố nén nhịp tim đập điên cuồng, chút phỏng đoán vừa nãy đó cũng triệt để được chứng minh.
Cảnh tỉnh mà Dương Thanh Sơn nói đến, hóa ra chính là đuổi con mãng xà nuốt người mà những năm nay khiến người hái thuốc bản địa và dân thôn quanh vùng sợ hãi này... ra ngoài!
Tiếng kêu của con mãng xà nuốt người đó... Chính là thanh âm câu hồn?
Tận cùng thung lũng mãng xà nuốt người, dưới động không đáy thanh âm câu hồn, thứ nói đến đều cùng là một? Tôi cứ cảm giác, rằng không đơn giản như vậy...
Tốc độ bước chân của tôi nhanh thêm không ít, dốc hết sức lực đi ra ngoài.
Bởi vì tôi sợ bên ngoài xảy ra chuyện.
Dương Thanh Sơn đuổi cái thứ này ra ngoài, mục đích rất đơn giản, thông qua nó để dọa khiến những hộ dân thôn ở bên ngoài thung lũng tách giãn đó chuyển đi, huống hồ xem con trai Ba Thanh nói một câu quỷ lông trắng đều bị người già trong nhà đánh không hề nhẹ, nếu như đúng có người nhìn thấy những thứ này thật, chắc chắn sẽ dọa khiến không ít người bỏ đi.
Chỉ có điều bây giờ đám người Bàng Giang đang ở bên ngoài khe nứt đều là kẻ ác không sợ chết, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, liền sẽ chữa lợn lành thành lợn quẻ.
Hơn một trăm mét cuối cùng, tôi ngược lại không nghỉ ngơi, mà một hơi cõng luôn quan tài từ trong khe nứt leo ra ngoài.
Gió núi lạnh lẽo thổi lên trên người, khiến tôi rùng mình một phát.
Gân xanh trên trán giật điên cuồng, ánh mắt tôi nhanh chóng nhìn quét qua phía trước.
Thì phát hiện, phần đáy thung lũng chỉ còn lại một người, người này chẳng phải chính là Lại Văn sao?!
Ả thần sắc gấp rút, nhanh chóng chạy lại phía tôi.
Tôi cũng tránh xa khe nứt, đi lên trước mấy bước, ánh mắt đồng thời cũng nhìn quét qua dòng sông bên cạnh.
Lúc này mặt sông bình thường, ngoài dòng nước chảy xiết ra, đã chẳng nhìn thấy thứ gì khác.
Cùng với việc Lại Văn lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền