ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1154. . TÁNG LẦN BA

Chương 1153. TÁNG LẦN BA

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Tôi lắc lắc đầu nói: “Dù gì cũng là bố cục phá vỡ Thủy long mạch của bản thân sông Thiên Khiếm, trên Phong thủy cũng là một việc tổn Âm đức, đám người Lại Văn này, đào phần quật mộ, trong tay dính đến bao nhiêu mạng người như thế, để bọn chúng kích nổ phá núi là được, bèn không thể để Thanh Sơn tiền bối tới động thủ nữa.”

Lời của tôi vừa dứt, Dương Thanh Sơn bèn gật gật đầu, nói: “Sau khi nổ phá núi xong, cậu bèn bắt đầu đào mộ, hắn là sư tổ của cậu, về tình về lý, mộ táng này đều nên là cậu đào.”

“Vâng!” Tôi trịnh trọng trả lời.

Cùng lúc này, tôi lấy pháo tín hiệu mà Lại Văn đưa tôi ra.

Liên tục hít thở sâu tận mấy lần, tôi mới chọn ra một tảng đá hơi bằng phẳng để nó lên trên, tiếp đấy tôi lại tìm thấy dây ngòi châm đốt.

Khói mù màu trắng tỏa ra mùi thuốc nổ nồng nặc.

“Vèo!” một tiếng, pháo tín hiệu bắn thẳng lên trời!

Âm thanh điếc tai, cùng với việc pháo tín hiệu bay lên không trung, không ngừng vang vọng trong vùng núi, sau khi nó đến giữa không trung xong, bùm một tiếng, liền trực tiếp nổ tung ra!

Tuy rằng lúc này nắng mặt trời rất mạnh, ánh sáng của pháo tín hiệu không bắt mắt, nhưng âm thanh thì đã đủ để coi thành tín hiệu rồi!

Tôi nhanh chóng ngẩng đầu, ánh mắt và sự chú ý đều xuyên qua vị trí khe hở của rừng cây, nhìn sang đám người Bàng Giang ở trên dãy núi phía bên kia.

Tôi vẫn cứ chỉ có thể nhìn thấy bóng người mơ hồ.

Có điều lúc này, đám người Bàng Giang rõ ràng đã bắt đầu có động tác hành động rồi.

Chắc là Lại Văn ở phía dưới đã phát tín hiệu rồi.

Tâm trí tôi nghiêm trọng, sức chú ý không dám phân tán một tý chút nào.

Thời gian cũng giống như bắt đầu trở nên cực kỳ chậm chạp...

Tôi nhìn hình bóng đám người Bàng Giang dịch chuyển trên dãy núi, hoặc là mười phút, lại hoặc là thời gian càng ngắn hơn.

Đám người Bàng Giang bắt đầu rời khỏi vị trí vốn có, rất nhanh liền đến vị trí mà tầm mắt tôi không nhìn thấy...

Lại tiếp đó, bèn là một tiếng “sét lớn” tự nhiên nổ ầm lên!

Cái âm thanh đì đùng đó, không chỉ là đinh tai nhức óc, mà còn càng xuyên thấu trời xanh!

Đến cả thân núi dưới chân tôi, cũng đều hơi hơi trở nên rung lắc!

Tôi nhìn thấy một cách cực kỳ rõ nét, dãy núi phía bên kia đó, vị trí mà lúc trước đám người Bàng Giang đứng, nổ tung lên một đám lửa ngút trời!

Chẳng biết bao nhiêu đá sỏi bắn tung, khói bụi trong nháy mắt bao trùm thân núi chỗ đó!

Rồi giây tiếp theo, cùng với việc khói bụi tiêu tan, một dòng nước chảy cực lớn từ vết nứt trên dãy núi, lao thẳng xuống dưới thung lũng tách giãn!

Cái khoảnh khắc đó, bèn là yên tĩnh đến cực điểm.

Kéo dài khoảng chừng nhiều giây sau, liền là một tiếng nước ầm ầm truyền vào trong tai.

Vốn dĩ chỗ thân núi bị nổ phá không lớn, có điều sau khi dòng nước chảy đổ vào xong, liền trực tiếp xối ra một chỗ hổng khổng lồ.

Nước sông Thiên Khiếm cuộn trào không ngừng đổ xuống phía dưới, dòng nước sau khi xối vào bên trong thung lũng tách giãn, bèn là chỗ mà tôi không nhìn thấy nữa.

Đồng thời, tôi cũng không nhìn thấy những vị trí còn lại của dãy núi ở mạn bên kia, cũng chẳng biết đám người Bàng Giang thế nào rồi, có bị cuốn vào trong khe đá hay là dòng nước sông hay không.

Còn về Lại Văn, ả chắc là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip