Chương 1154. DÙNG MÁU TRẤN XÁC
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Cùng lúc dứt lời, tôi ngẩng đầu lên, Dương Thanh Sơn đã biến mất khỏi chỗ cái cây già vừa nãy, không còn bóng dáng.
Tôi không phân tâm nữa, tiếp tục chuyên tâm dồn sức đào bới huyệt mộ.
Dù sao chỉ có một mình tôi, công cụ cũng là xẻng gấp đơn giản, có nỗ lực kiểu gì, tiến độ đào bới cũng chẳng nhanh vào đâu được.
Hơn nữa Dương Thanh Sơn lúc trước đã nói như vậy, hắn bèn không thể nào giúp tôi, đồng thời, trên quy tắc tôi cũng không thể nào để hắn giúp tôi đào mộ.
Tôi liên tục đào mộ tới hơn tám giờ tối, thời gian tròn bốn giờ đồng hồ, cuối cùng mới coi như đào ra được hố mộ mà tôi muốn.
Không chỉ là một hố mộ, mà xung quanh tôi còn rạch ra một dấu vết hình chữ thập, hơn nữa còn cạy thảm cỏ, phủ lên trên chữ thập đó.
Việc này lấy từ trong phương pháp Đình dịch của hai mươi bốn táng pháp, cổ ngữ có nói: “Lai long gò cao mạch chặt, Huyệt tình như có như không, leo cao vọng long, mới biết đích xác.”
“Đầu núi cần Kim thủy trướng thoát xuống bằng trong Tiểu kết, vào đầu có dịch trạm phủ đệm dừng xe trú mã.”
“Trong Thập tự, giếng vàng đào sâu, đắp thành mồ cao, theo phép cắt xén, tự có lễ diệu.”
Sau khi xác định đi xác định lại rằng, mộ huyệt này hoàn toàn khớp với yêu cầu của Táng pháp xong, tôi mới lau lau mồ hôi trên trán.
Hoạt động cái cổ mỏi nhừ cứng đơ một chút, đồng thời cũng giãn gân cốt một phát xong, tôi mới ngẩng đầu lên, đi nhìn quan tài của Lý Âm Dương, đồng thời cũng muốn xem xem Dương Thanh Sơn đã về hay chưa.
Giây phút ngẩng đầu, tôi vừa vặn nhìn thấy bầu trời trên đỉnh đầu.
Sắc trời lúc này, đã vào đêm rồi, nhưng đêm nay với đêm qua lại khác xa nhau!
Lúc này ánh trăng sáng nhạt, bầu trời đêm trong vắt, sao sáng đầy trời.
Còn hôm qua bởi vì hiện tượng loạn của Phong thủy ở đây, mà bầu trời đêm trên đỉnh đầu căn bản không nhìn rõ được tướng sao.
Lúc này mức độ rõ nét của tướng sao, đã đủ để sử dụng thuật pháp Táng ảnh quan sơn!
Tôi nhất thời nhìn đến ngẩn ra.
Có điều tôi không hề xuất thần quá lâu, liền cưỡng chế bản thân định thần tỉnh táo lại.
Tầm nhìn hướng ra phía trước, hình bóng cao lớn của Dương Thanh Sơn đập vào trong mắt, có điều bên cạnh Dương Thanh Sơn, hóa ra lại có hai cỗ quan tài.
Một trong hai là cỗ quan tài mỏng của Lý Âm Dương, cỗ quan tài còn lại thì còn rất mới, rõ ràng là vừa mới được chế tác thành!
Còn hai tấm gỗ mà tôi cần, thì Dương Thanh Sơn đang kẹp ở dưới nách.
“Thanh Sơn tiền bối... Tiền bối...” Tôi nhất thời nghẹn lời, không nói được gì.
Lúc trước tôi liên tục tập trung tâm trí đi đào mộ, nên là không chú ý đến, Dương Thanh Sơn không chỉ lấy tấm gỗ tôi cần để vẽ phù, mà thậm hắn còn làm cho Lý Âm Dương một cỗ quan tài mới!
“Tiễn biệt bạn hữu, không có lễ tặng, cỗ quan tài gỗ hòe này dưỡng hồn bổ âm, hy vọng hắn có một ngày ác niệm tiêu tan, lại có thể có kiếp sau.” Khi Dương Thanh Sơn lại nói, thì đã triệt để nghĩ thông suốt.
Tôi hướng về phía Dương Thanh Sơn cúi gập người một phát thật sâu.
Dương Thanh Sơn thì không tiếp tục nói về Lý Âm Dương, mà nhìn phía trước một cái.
Phương hướng mà hắn nhìn, vừa vặn là vị trí thung lũng tách giãn.
Tôi đồng thời cũng ngoảnh đầu nhìn một cái.
Nước Can
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền