Chương 1172. DƯƠNG THANH SƠN KHÔNG PHỤ NGƯỜI ĐỜI, NHƯNG LẠI PHỤ NÀNG
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
“Năm đó phụ thân dẫn ta tới gặp Sư tôn học đạo, thầy nói ông ta sinh được đứa con trai giỏi, bất luận là đạo thuật hay thuật Phong thủy, đều chỉ cái là thông, trời sinh ta, chính là để ta học đạo và Phong thủy.”
“Ông ta và Sư tôn đều nói với ta, sau này ta sẽ thương xót thiên hạ, cứu giúp người đời.”
“Khi ra ngoài rèn luyện, ta kết giao vợ chồng Lý Âm Dương, quen biết Cẩm Nhi.”
“Thời gian thấm thoắt, năm tháng vội vàng, bạn hữu cùng nhau lìa thế, ta cũng không thể ở lại chăm sóc Dương Hưng.”
“Một hơi thở này của ta, còn vì một người mà không trút, chỉ là ta không biết nàng ở nơi đâu, liệu có còn trên nhân thế.”
“Nếu có một ngày Thập Lục cậu có thể gặp được nàng, thay ta nói với nàng một lời xin lỗi.”
“Dương Thanh Sơn không phụ người đời, không phụ sư tôn, không phụ bầu chính khí bất khuất nơi lồng ngực, nhưng phụ nàng một đời.”
“Nếu có kiếp sau... Nếu có... Kiếp sau...”
Tiếng nói của Dương Thanh Sơn bên tai, dường như bắt đầu trở nên xa xăm trôi nổi.
Tôi tuy ý thức vẫn cố gắng gượng khiến bản thân tỉnh táo đứng vững, nhưng cơ thể, dường như đã không trụ nổi nữa.
Lẩy bẩy, tôi lảo đảo, loạng choạng ngã ra phía sau.
Tôi đã dốc hết toàn lực, nhưng vẫn không trụ nổi, ngồi bệt ra đất xong, chỉ có thể miễn cưỡng gắng gượng không ngã vật ra.
Sương mù dường như lớn hơn rất nhiều, bao trùm lấy thân thể của Dương Thanh Sơn.
Dương Thanh Sơn chầm chậm lên trước, bước vào trong nước đầm, tiến gần về phía ngọn đồi ở trung tâm...
“Thanh Sơn tiền bối... Tôi... với tiền bối... cùng đi... Tôi giúp tiền bối... điểm...” Tôi dùng sức cắn lấy đầu lưỡi, muốn khiến mình lại tỉnh táo thêm lúc nữa, theo Dương Thanh Sơn vào trong, ít nhất giúp hắn điểm ra vị trí tốt nhất trên quả đồi.
Nhưng Dương Thanh Sơn, lại rõ ràng không chịu tiếp tục đợi tôi...
Hình bóng của hắn, trở nên càng ngày càng mờ mịt, rời tôi càng ngày càng xa.
Tiếng nói càng xa xăm hơn vang vọng bên tai tôi: “Thập Lục, chuyến đi này, cậu đã rất cực khổ mệt mỏi rồi, Táng ảnh quan sơn tìm đường đã kết thúc, trong Quầng thái cực đều là đại huyệt, không cần tiếp tục lo lắng cho ta.”
“Người chết đèn tắt, sớm từ ba mươi năm trước, thế gian bèn đã không có Dương Thanh Sơn.”
“Cậu rất ưu tú, là Âm dương tiên sinh độc nhất vô nhị.”
“Cậu cũng rất trọng tình nghĩa, Âm dương tiên sinh nên nhìn quen sinh tử, chặng đường này, ta vẫn cần tự mình đi qua...”
Tiếng nói này càng ngày càng nhỏ, dường như sẽ tiêu tan bất cứ lúc nào.
Bả vai tôi dường như cũng bị bàn tay vô hình trong sương mù đẩy một cái, rầm một phát, ngã mạnh ra đất.
Ánh trăng đã biến mất rồi, ánh sao cũng đã tiêu tan rồi...
Đêm đen trước bình minh, bao trùm tất cả...
Quay cuồng choáng váng triệt để ăn mòn ý thức của tôi, tôi từ từ nhắm hai mắt lại, ý thức cũng hoàn toàn rơi vào trong bóng tối.
Tôi chẳng biết bản thân đã ngất đi bao lâu, tôi cũng không hề nằm mơ...
Chỉ là nghe thấy bên tai liên tục có tiếng bọt nước va đập, thậm chí dưới người dường như đều có nước thấm đẫm vậy, phần lưng và sau gáy, đều bị hơi lạnh ẩm ướt bao vây.
Thứ cảm giác này kéo dài rất lâu, mãi cho đến khi tôi triệt để tỉnh lại, chầm chậm mở mắt ra.
Ánh nắng chói chang, tôi vô thức đưa tay lên, che lấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền