ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1174. . ĐƠN ĐỘC QUAY VỀ

Chương 1173. ĐƠN ĐỘC QUAY VỀ

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Sau khi hành lễ xong, tôi mới cõng bộ quần áo leo núi đang bọc hài cốt Liễu Doanh Nguyên lên.

Những hài cốt người tộc Khương hình dáng như ác quỷ trên mặt đất bốn xung quanh kia, lúc này tuy rằng vẫn cứ khủng khiếp, nhưng lại làm nền rất nhiều cho khí thế của Liễu Tam Nguyên.

Tôi cũng không đi động đến bọn họ.

Một là số lượng đích thị là quá nhiều, tôi mà đi mai táng cho bọn họ, thì còn chưa biết phải dùng bao nhiêu thời gian.

Lại thêm nữa, bọn họ nếu không phải bị Dương Thanh Sơn đánh cho hồn phi phách tán, thì cũng bởi Liễu Tam Nguyên trấn tan sát khí, tan tành mây khói.

Cát về với cát, bụi về với bụi, một ngày nào đó, họ đều sẽ rữa nát thành bùn đất, trở thành một bộ phận của Long lầu Bảo điện này.

Rất nhanh, tôi liền về tới vị trí ngoài rìa phía trước khu kiến trúc giống với thôn làng tộc Khương này.

Tôi không trực tiếp rời đi luôn, mà tìm kiếm ở trong một số khu nhà.

Hiện giờ không còn Liễu Tam Nguyên, không còn Dương Thanh Sơn, tôi muốn rời đi, không hề dễ dàng.

Khu đất Bảo điện này tứ phía đều là vách đá, độ cao ít cũng gần trăm mét, tôi căn bản không thể nào tay không trèo xuống dưới được.

Có điều còn may, tôi rất nhanh đã tìm thấy đủ số lượng dây thừng ở trong một số khu nhà.

Tôi sử dụng dây thừng để cố định, buộc chặt cứng thân xác của Liễu Tam Nguyên lên trên người mình, sau đó lại đem những sợi thừng vốn to bằng ngón tay kia quấn lại với nhau, hình thành một dây bện như bím tóc, như thế này, dây thừng càng chắc chắn hơn, tránh việc lúc tôi sử dụng xảy ra bất trắc.

Cầm lấy số lượng dây thừng đủ nhiều xong, tôi mới nhanh chóng đi về phía bên ngoài đường thôn.

Lúc này tôi không dám nghỉ ngơi, vào trong đây thời gian đã không ngắn rồi, trong bụng đã trống trơn.

Nhìn dáng chết lúc cuối cùng của đám người tộc Khương đó, bọn họ đều dựa vào việc ăn đất sét trắng để sống thoi thóp, điều này tuy là có toan tính của Liễu Doanh Nguyên ở trong, nhưng cũng đã nói lên đầy đủ rằng, trên đỉnh núi này không có đồ ăn gì cả...

Nếu như tôi tiêu tốn thời gian nghỉ ngơi, đợi đến lúc càng đói hơn, chẳng còn thể lực nữa, vậy thì đừng nghĩ tới chuyện tiếp tục trèo xuống dưới vách đá nữa...

Nếu như tôi mà thành một Âm dương tiên sinh ăn đất sét trắng không thể tiêu hóa, cuối cùng cứ thế chết vì đói, hoặc là vào lúc trèo xuống vách đá trượt tay, bị ngã xuống núi chết...

Thì hai kiểu chết này, bất cứ kiểu nào, đều vô cùng ức chế...

Chẳng mấy chốc, tôi đã tới bên ngoài cổng chào.

Lại đi ra phía ngoài, tôi không trực tiếp qua thẳng rìa vách đá, mà dùng mắt áng chừng cự ly một chút, vách đá cách rừng cây, khoảng chừng mấy chục mét.

Tôi tìm trong rừng cây một gốc cây đủ lớn, buộc chặt một đầu dây thừng lên trên cây, rồi kéo ra đi thẳng về phía vách đá.

Dây thừng tôi chuẩn bị đủ dài, ít nhất phải tới trên dưới hai trăm mét, vậy nên tôi vác nó ra ngoài, cũng đều đã tiêu tốn không ít thể lực.

Thẳng tới đến bên rìa vách đá, tôi quăng toàn bộ dây thừng xuống dưới.

Tôi chú ý thận trọng kéo lấy một đoạn dây thừng, thò đầu ra ngoài nhìn, bởi vì ở đây thực sự quá cao, tôi cũng không thể hoàn toàn xác định dây thừng có phải đã đến đáy hay không.

Có điều theo mắt tôi ước đoán, chắc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip