Chương 1174. TƯỚNG BÌ DIỄM LỆ, CỐT ÁC VẠN PHẦN
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Kim bạc của Liễu Tam Nguyên cắm đỉnh đầu, nói là có thể khiến Lại Văn hôn mê ba ngày.
Nhưng trên thực tế còn chưa đến thời gian ba ngày, nhiều nhất mới qua hai ngày rưỡi.
Giây trước tôi còn không nghĩ được ả tại sao lại tỉnh, có điều giây tiếp theo, tôi liền nghĩ rõ ràng.
Phù, kiếm, và những pháp khí khác của đạo sĩ, kỳ thực đều hàm chứa tinh khí thần của đạo sĩ.
Liễu Tam Nguyên hồn phi phách tán, hiệu quả của kim bạc nhất định yếu đi, Lại Văn vốn thân thủ đã không tồi, tỉnh lại cũng rất bình thường.
Hơn nữa lúc đó Lại Văn bèn đã nghe thấy, nhìn thấy tất cả rồi!
Nên Liễu Tam Nguyên mới trực tiếp động thủ luôn!
Tôi dứt lời, ánh mắt nhìn Lại Văn cũng trở nên càng sâu thẳm hơn.
Lại Văn ban đầu vẫn cứ mang một ánh mắt ngơ ngác, chẳng biết làm sao.
Có điều cùng với việc tôi nhìn ả ngày càng lâu hơn, thần sắc của ả cũng từ từ lạnh băng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vẫn cứ quyến rũ như cũ.
Thần sắc biểu cảm này của ả, liền cho người ta một cảm giác rắn rết rồi.
“La Hưng, hóa ra tên là La Thập Lục, La tiên sinh gần năm nay trong giới Phong thủy, danh tiếng nổi cồn, chỉ có điều bản thân thần bí, không hề giao tiếp với đồng nghề, mỗi một vùng đất đi tới, lại nhất định là nơi núi cao sông lớn hiểm ác nhất, dẫn đến việc đồng nghề nghe thấy danh, nhưng ít gặp được mặt.”
“Tôi đúng thật là may mắn, có thể bị La tiên sinh bắt sống, vậy La tiên sinh, cậu lại định đối phó với tôi thế nào đây?” Lời này của Lại Văn nói rất thẳng thừng trực tiếp, nói xong, ả còn càng ngẩng cổ lên nhìn thẳng tôi.
Trên cổ ả cũng có vết siết, cần cổ trắng nõn, vết đỏ mờ mờ, đúng là có một vẻ đẹp dị dạng.
Tôi vẫn cứ bình thản nhìn ả, trên mặt không chút gợn sóng.
Một lát sau, tôi mới nói: “Cô hại người không ít, người sống có quy tắc của người sống, người chết có quy tắc của người chết, tôi sẽ không đối phó với cô, mà sẽ đưa cô tới nơi cô nên tới, ví dụ đem cô giao cho Dương sai.” Giây phút tôi dứt lời, mặt của Lại Văn liền đột ngột biến sắc.
Ả chòng chọc nhìn tôi, cái ánh mắt đó, dường như muốn lột da róc xương tôi!
“La Thập Lục, mày đúng thật không biết thương hoa tiếc ngọc vậy à?” Giọng của Lại Văn chói tai.
“Người đẹp tại cốt chẳng tại bì, người thường nhìn cô vẻ ngoài diễm lệ, nhưng theo tôi thấy, cái ác trong xương cốt cô, lại xấu xí vạn phần.” Giọng nói của tôi vẫn cứ bình thản.
Lại Văn trợn to mắt, biểu cảm trở nên nanh nọc khác thường.
Da miệng vốn đã khô nứt của ả, dường như đều sắp rỉ máu ra!
“Giỏi mày thằng La Thập Lục, cái thứ áo quần bảnh bao mặt người dạ thú, mày mở mồm là đạo đức nhân nghĩa! Mà bản thân lẽ nào không phải là thứ tiểu nhân ti tiện sao?”
Lại Văn chửi bới thành tiếng, đầu tóc bù xù, mặt mày nanh nọc, đúng thật là trở nên khó coi không chịu được.
Tôi nhấc tay, bèn nhét luôn một quả dại vào trong miệng Lại Văn.
“Âm dương tiên sinh hành tẩu giữa núi sông, xem là Long mạch giao thoa, nhìn là người sống người chết, tôi không thẹn với lòng.”
“Nếu như Lại tiên sinh không nghe lời, tôi bèn chỉ có thể bói cho Lại tiên sinh một quẻ, mắt mù tai điếc cũng được, gãy tay gãy chân cũng xong, chỉ cần Lại tiên sinh có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền