ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 51. . GÀ ĐI LÙI, CHUỘT QUỲ LẠY, QUỶ CHUYỂN QUAN

Chương 50. GÀ ĐI LÙI, CHUỘT QUỲ LẠY, QUỶ CHUYỂN QUAN

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Trong chớp mắt, tôi đã chạy đến chân núi, đẩy mấy bà thím ăn mặc lòe loẹt đang múa ương ca kia ra.

Chạy đến bên cạnh quan tài, thở hồng hộc ôm lấy ngực, nói với Liễu Chí một câu: “Người không được chôn ở đây.”

Liễu Chí vốn đang cười híp mắt.

Nghe tôi nói xong, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, gã nheo mắt nhìn tôi, nói một câu: “La Thập Lục? Nếu tao nhớ không nhầm, thì mày với Lưu Văn Tam là cùng một giuộc với nhau đúng không?”

“Cậu tao bỏ mạng vì Lưu Văn Tam, giờ mày nói câu này là ý gì? Không cho chôn cất cậu tao?”

Cạnh Liễu Chí còn có người đàn bà hơn bốn mươi tuổi lần trước, và vợ gã Lý A Muội!

Lý A Muội cũng trừng mắt nhìn tôi: “La Thập Lục! Cút qua bên ngay! Hôm nay là ngày đầu bảy chôn cất cậu tao!”

“Vị trí này dựa núi giáp sông, cậu tao kiếp này không có người nối dõi, còn không cho cậu được chôn cất ở vị trí đẹp?”

Người đàn bà kia thì còn cầm lấy cây gậy, ra vẻ định đánh vào đầu tôi.

Tôi vội lùi sau hai bước, hít sâu một hơi giải thích: “Chỗ này phong thủy tốt, nhưng phải lên núi mới là tốt! Chôn ở trên núi, để phúc đời sau, còn nếu chôn ở chỗ chân núi này! Thì toàn bộ dân thôn Liễu Hà đều xui xẻo theo!”

“Mũ phán quan ôm trăng nằm, tiểu quỷ không được ở miếu Thành hoàng!”

“Ngọn núi này có thế núi phong thủy Âm sinh địa, chỗ chân núi này chỉ được dùng để xây miếu Thành Hoàng, tiểu quỷ thông thường không được phép ở đây! Càng không được chôn người!”

Tôi vừa nói xong, Liễu Chí tức quá bật cười.

“Mày bảo ở đây có thể xây miếu Thành Hoàng?” Gã hỏi tôi.

Tôi gật gật đầu.

“Thế thì chỗ này là khu bảo địa phong thủy cực tốt đúng không?” Gã hỏi tiếp.

Tôi nhíu mày, lại gật gật đầu, rồi bổ sung: “Chỉ được xây miếu Thành Hoàng.”

“Láo toét!” Liễu Chí lạnh lùng quát: “Dựa vào đâu mà bảo địa phong thủy xây miếu Thành hoàng, cậu tao lại không được phép chôn? Chỗ này dựa núi gần sông! Cậu tao cả đời theo Lưu Văn Tam làm mấy chuyện khuất tất thế, lại không được chôn cất tử tế nữa à?”

“La Thập Lục, mày không phải là dân thôn Liễu Hà, cũng chẳng có mâu thuẫn gì với cậu tao đúng không? Có phải là Lưu Văn Tam sai mày ra đây phá hoại việc chôn cất cậu tao không?”

Đi theo ra đến sau núi, chỉ có tầm mười mấy người dân thôn hiếu kì, còn đám người kèn trống và múa ương ca thì tầm hai ba chục người.

Bọn họ đều cầm tiền của Liễu Chí, lúc này đều trợn mắt nhìn tôi, không những mở miệng chửi tục, còn chửi Lưu Văn Tam là thứ không ra gì, còn những người dân thôn kia, thì chỉ thì thầm bàn luận.

Dù gì Lưu Văn Tam đối xử với người trong thôn cũng không tồi, lần trước tôi cũng chia tiền cho bọn họ. Bọn họ cũng không chửi bới gì tôi.

Tôi đang định tiếp tục giải thích, thì lúc này, trong đám dân thôn có một ông già chống gậy lập cập bước ra, ông ta đến trước mặt tôi, giọng nói to đến kinh người.

“La âm bà à! Hôm nay chôn cất lão Liễu! Có chuyện gì! Đợi đám tang xong thì nói tiếp!” “Không được ngăn người ta nhập thổ nhé! Kiếp này lão Liễu khổ lắm!” Tôi cảm giác màng nhĩ như bị đánh rung bần bật!

Ông già này còn bị thối mồm, mùi hỏi hẹ quện lẫn vào nhau, cùng với mùi rượu trắng hôi nồng!

Tôi suýt nữa thì bị hun cho ngất luôn!

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip