Chương 51. GÀ ĐỨT ĐẦU
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Lưu Văn Tam lại gọi tôi, tôi tiến đến đóng cổng lại, rồi mới đi vào phòng Lưu Văn Tam.
Tôi giật cả mình, Lưu Văn Tam xếp chồng hai cái ghế, đứng bên trên lung lay sắp đổ, cố bám lấy xà nhà.
Lão vẫn cố thò thay vào móc thứ đồ ở phía trên xà nhà, tôi cũng không nhìn rõ lão đang mò cái gì.
Tôi vội đến giữ lấy ghế: “Chú Văn Tam, chú cẩn thận tý, nhỡ mà ngã cái là lớn chuyện đấy.”
“Mịe! Thập Lục mày đừng có trù chú Văn Tam mày, thằng con trù thằng bố, là không may mắn đâu.” Lưu Văn Tam càm ràm, vì có tôi giữ ghế, nên vững hơn nhiều, Lưu Văn Tam lấy đà nhảy lên một cái, móc được lên phía trên xà nhà. “Thập Lục, đỡ lấy! Đây là bảo bối của chú, đừng có làm rơi!”
Lưu Văn Tam gọi một câu, rồi lôi từ chỗ xà nhà gần giáp với nóc nhà ra một cái túi vải, vứt xuống cho tôi.
Tôi đỡ lấy xong, cảm nhận được một luồng khí lạnh từ trong túi vải tỏa ra, còn có cảm giác hơi đau buốt.
Lúc Lưu Văn Tam từ xà nhà xuống, vì tôi phân tâm không chú ý giữ ghế, nên suýt chút nữa thì ngã.
“Thập Lục.... nếu mà chú Văn Tam mày có mệnh hệ gì, thì cũng chẳng có tài sản gì cho mày thừa kế đâu...” Lưu Văn Tam xoa xoa tay, nói như thật.
Tôi cười nói: “Làm gì có chuyện ít, chẳng biết mua bao nhiêu gói quản lý tài chính có kỳ hạn nữa.”
Lưu Văn Tam: “....”
Khó khăn lắm mới cà khịa được Lưu Văn Tam một lần, tâm trạng tôi vui vẻ hơn rất nhiều, nghiêm chỉnh nói: “Chú Văn Tam, đây là cái gì vậy?”
Lưu Văn Tam đón lấy, mở túi vải ra.
Tôi mới nhìn thấy bên trong có một cái bàn chải thép, bên trên toàn là đinh thép nhỏ, tỏa ra hơi lạnh tê tái.
Ban nãy nếu không phải có túi vải, tôi mà cứ thế đỡ thì sợ là đã bị cắm xuyên bàn tay rồi.
Ngoài ra, còn có một cây búa đầy gỉ sét, một cái đinh dài nửa thước.
Nhìn kỹ, thì trên búa và đinh không phải là gỉ sét, mà là vết máu khô, chỉ có điều không biết để bao lâu rồi, gần như thấm cả vào trong thân sắt.
“Chú Văn Tam, cái này dùng làm gì vậy?” “Mở quan đục xác, xác dữ cỡ nào, cũng không chịu nổi một nhát, đập xong là quỷ quái gì cũng ngoan ngoãn hết.”
“Có điều chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, thì không được dùng, đục lão Liễu thì chú còn chẳng bằng đứa không ra gì.” Lưu Văn Tam im lặng một lát, lại gói cái túi vải lại, rồi đưa cho tôi.
“Thập Lục, cái này mày giữ, cả người lẫn quỷ, đều không đỡ nổi một nhát đâu.”
“Còn cái bàn chải kia dùng để đập mèo, mèo thích âm, khí nó kinh sát, thường thì gần chỗ chôn xác chết đều có rất nhiều mèo hoang, nếu gặp phải thì lấy bàn chải thép đập một cái, là không có mèo dám lại gần.
Tôi hiểu ý những lời này của Lưu Văn Tam.
Để cho bảo đảm, tôi giắt luôn cái bàn chải thép vào eo, đương nhiên, tôi cũng lục trong phòng ra một mảnh vải bọc lại, chứ không đâm tôi một nhát thì cũng lĩnh đủ.
Lưu Văn Tam cũng vác đồ nghề lên, thở hắt một hơi, nói: “Cũng sắp đến giờ rồi, qua ngó nhà lão Liễu phát, xem chúng nó có phải đang ăn đám ma không, nếu mà người đều ở đó, thì không có vấn đề gì lớn.” Tôi gật đầu, rồi kể chuyện ban nãy có người vào xin bát nước.
Lưu Văn Tam phẩy tay: “Xin có bát nước thôi, không sao.”
Tôi cười khổ, bảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền