ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 59. . NGỌN CÂY KINH HỒN

Chương 58. NGỌN CÂY KINH HỒN

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Sau lúc chập tối, thời gian trôi qua đặc biệt nhanh.

Hơi không để ý, trời đã chuyển tối.

Găng tay tôi đã làm xong, treo ở ngoài sân, đợi hong khô hết sạch nước, là có thể sử dụng.

Lúc trời bắt đầu tối, tôi và Lưu Văn Tam lẻn ra khỏi nhà, đường trong thôn tĩnh mịch khác thường, chẳng có một bóng người.

Những lời đó của Lưu Văn Tam, cùng những lời dặn dò sau đó của trưởng thôn rõ ràng rất có tác dụng.

Chúng tôi không đi theo đường lớn của thôn, mà đi theo mấy ngách nhỏ dưới sự dẫn đường của Lưu Văn Tam.

Ở vị trí tiếp giáp giữa thôn mới và thôn cũ, mấy cây hòe già dường như trở thành đường biên giới.

Thôn Liễu Hà hiện tại thực ra là thôn mới, mười mấy năm gần đây mới dần xây dựng nên, gần như là nối liền với bãi lau Liễu.

Những năm trước đó, thôn Liễu Hà gần núi hơn chút, không giáp sông như thế này. Ngoài ra cũng có một địa chỉ của thôn cũ.

Chỉ là hiện giờ, gần như chẳng còn hộ nào trú ở trong thôn cũ nữa.

Duy nhất một ngoại lệ, chính là Lý Nhị Căn.

Nhà hắn thực sự quá nghèo, bố mẹ mất sớm, chẳng để lại tài sản gì, bản thân Lý Nhị Căn, cũng có chút tàn tật, lấy một bà vợ đần, lại chẳng sinh được mụn con nào.

Có thể nhận nuôi con gái của Liễu Chí, lại được nhận một món tiền lớn như thế, đối với Lý Nhị Căn mà nói, trăm cái lợi mà chẳng có cái hại nào.

Phía sau cây hòe già, gia đình đầu tiên ở cổng thôn cũ, chính là nhà Lý Nhị Căn. Đấy là nhà xây bằng đá ong, vô cùng cũ kĩ, cửa sổ hắt ra thứ ánh đèn vàng cam yếu ớt.

Tôi với Lưu Văn Tam đến dưới gốc cây hòe già.

Lưu Văn Tam quan sát hai bên, bộ dạng vô cùng thận trọng.

“Xung quanh không có người.”

“Thập Lục, mày trèo lên cây quan sát, chú vào trong sân kiếm chỗ núp.” Lưu Văn Tam đột nhiên mở mồm nói.

Tim tôi đập mạnh, bất an nói: “Chú Văn Tam, lại còn phải chia nhau ra hành động à? Lẽ nào chúng ta không đi cùng vào trong sân được à, như thế an toàn hơn chứ?”

Lưu Văn Tam lắc đầu: “Bọ ngựa bắt ve sầu còn có chim sẻ ở sau kìa, nhỡ mà chú Văn Tam bị tóm thì làm sao? Mày cứ ở đằng sau quan sát, nếu xảy ra bất trắc gì, mày giúp được thì hãy đến.”

“Nếu không giúp được thì quay đầu chạy, hiểu chưa?”

“Nếu mày phát hiện ra vấn đề gì trước chú, thì ném cục đá, hoặc ném nhánh cây, cũng đánh động được cho chú.”

Tôi ngẩn ra, còn định nói thêm, thì Lưu Văn Tam chỉ lên cây, bảo tôi đừng có lề mề, lão cũng phải suy nghĩ cho nhà họ La, dù gì tôi cũng là độc đinh.

Tôi cũng chẳng đùn đẩy gì được nữa, cũng quyết định, nếu có nguy hiểm gì thật, chắc chắn sẽ liều mạng đi giúp Lưu Văn Tam.

Khom người trèo lên cây, tìm một cành cây bò ra, đồng thời tôi cũng điều chỉnh góc độ, đảm bảo tầm nhìn có thể nhìn thấy đại bộ phận căn nhà của Lý Nhị Căn.

Lưu Văn Tam thì rón rén đến vị trí chân tường, bật người một phát nhảy vào bên trong.

Động tác của lão rất nhẹ nhàng, khiến tôi nhìn tròn mắt tặc lưỡi.

Tự vấn lại mình, sợ là ban nãy Lưu Văn Tam cũng giữ thể diện cho tôi, không nói quá thẳng thắn.

Thân thủ của lão như thế, mười thằng tôi cũng không bì kịp.

Đừng nói vượt tường nhanh gọn thế, có trèo được lên bờ tường hay không cũng là vấn đề.

Không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip