Chương 57. GIẾT NGƯỜI CHIẾM TÀI SẢN
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tôi ngập ngừng muốn nói lại thôi, Lưu Văn Tam thì cười tủm tỉm, nhìn một lượt dân thôn phía sau.
Lúc này những dân thôn khác đều mang vẻ mặt đầy ao ước.
Còn có người thì thầm bàn luận.
Đương nhiên, không phải là nói chuyện có mấy nhà hối hận, mà mọi người đều đang nói, Lưu Văn Tam nhân nghĩa.
Nghĩ chuyện liệu Lưu Văn Tam có cần tài xế xe như lão Liễu nữa hay không, đều muốn đi làm cho Lưu Văn Tam.
Ông cụ Vương và trưởng thôn đang dặn dò Lý Nhị Căn một số chuyện, chẳng mấy chốc Lý Nhị Căn cũng vào trong nhà.
Mấy phút sau, đứa con gái của Liễu Chí cũng được dắt ra.
Đứa bé gái ba tuổi, vẻ mặt đầy ngây thơ, mắt con bé vẫn còn đo đỏ, rõ là do khóc sưng lên.
“Con bé chẳng nhìn thấy gì cả, người trong thôn đến nó mới tỉnh, cửa không biết bị ai khóa.” Lý Nhị Căn nắm tay con bé, tay còn lại của hắn vẫn đang cầm một cái khóa đã bị phá.
“Chắc là do lão Liễu không muốn hại con bé, nên khóa cửa lại, không cho nó ra ngoài?” Dân thôn bên dưới lại bắt đầu thì thầm bàn tán.
Trưởng thôn và ông cụ Vương cũng cứ nhìn Lưu Văn Tam, hỏi lão chuyện lão Liễu giải quyết thế nào.
Dù gì cũng hại ba mạng người, không bắt nhanh, dân trong thôn đều hoảng sợ.
Lưu Văn Tam châm một điếu thuốc, nói chuyện lão Liễu dễ giải quyết, bây giờ trời sáng bảnh, lão không ra được, đợi trời tối mới tìm xem lão ở đâu được.
Giờ nhân lúc ban ngày, khiêng ba người nhà Liễu Chí lên núi chôn đi, bọn nó chết không yên, sợ sẽ tác quái, chôn xuống đất tránh đêm dài lắm mộng.
Rõ ràng, những lời này nhận được sự đồng tình của dân thôn!
Ông cụ Vương nhìn sang tôi, hỏi như đúng rồi, rằng người nên chôn chỗ nào?
Tôi nhất thời còn chưa phản ứng kịp, ông cụ Vương mới nói, hôm qua chẳng phải tôi bảo, không được chôn lão Liễu dưới chân núi sao? Chôn đấy sẽ có chuyện lớn! Đấy có sai đâu, ba người nhà Liễu Chí đều mất rồi!
Đấy là do bọn nó không tin lời tôi, nếu nghe lời tôi, thì đã giữ được mạng của cả nhà rồi.
Tôi im lặng một lát mới nói, tốt nhất là từ lưng chừng núi lên trên, đừng chôn gần chân núi.
Tuy rằng xem trên phong thủy, chỉ cần không chôn ở chân núi, thì không có cách nói người chết không chịu nổi mạng Thành Hoàng thế này.
Nhưng vị trí lưng chừng núi trở xuống, cũng có thể nhìn thấy động tĩnh dưới chân núi, thế núi mũ Thành Hoàng sẽ thu hút rất nhiều tiểu quỷ đến, kể cả không xây miếu Thành Hoàng, thì cũng vẫn liên tục mò đến.
Như thế sẽ ảnh hưởng đến người chết bị chôn phía trên.
Chỉ cần vượt quá lưng chừng núi, thì sẽ chẳng có sai sót gì, chuẩn là bảo địa phong thủy an táng người chết.
Ông cụ Vương và trưởng thôn bắt đầu đi sắp xếp thanh niên khỏe mạnh đi làm chuyện chôn cất.
Lý Nhị Căn dắt đứa bé gái, xách ba mươi vạn và hai thỏi cá vàng mà Lưu Văn Tam cho đi về rồi.
Những người khác cũng ai về nhà nấy.
Lúc chuẩn bị đi, Lưu Văn Tam dặn dò một chuyện, nói trời tối một cái, mọi người đều không được ra khỏi nhà.
Một là chuyện của lão Liễu vẫn chưa xử lý xong, hai là lão phải đánh quỷ, bình thường toàn đi vớt xác, ra tay không biết nặng nhẹ.
Nhỡ mà có ai không biết điều ra khỏi nhà, rồi lại đi qua nhà người khác tý, bị lão tưởng là quỷ hồn lão Liễu mà đánh, quỷ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền