ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 61. . TAO CHỈ BÁO THÙ GIÚP LÃO THÔI

Chương 60. TAO CHỈ BÁO THÙ GIÚP LÃO THÔI

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

“Đi, về nhà đã.” Lưu Văn Tam đột nhiên nói.

“Hả? Chú Văn Tam, chúng ta không đợi nữa sao?” Tôi không hiểu, nói.

Lưu Văn Tam lườm tôi một cái: “Chú Văn Tam mày lớn tuổi rồi, không so với thanh niên chúng mày được, nằm bò trên cây mấy tiếng đồng hồ mà vẫn nhảy nhót tưng bừng được, ngồi trong bụi cỏ đấy nửa ngày, chú Văn Tam mày suýt nữa là tèo rồi.”

“Về nhà, uống chén rượu, rồi ngủ một giấc, không sướng à?”

Tôi cũng thở phào, còn giơ ngón tay cái lên với Lưu Văn Tam, nói: “Chú Văn Tam, tuy là chú không còn trẻ, nhưng mà so với mấy ông bác bằng tuổi thì đúng là theo sát thời đại rồi, cháu thấy sướng phết, nếu về mà có được bát mì nữa, thì càng sướng.”

Thời gian trốn trên cây, cộng thêm vận động một hồi, tý đồ ăn trong bụng đã tiêu hóa sạch từ bao giờ rồi.

Lúc này vừa lạnh vừa đói vừa mệt, đúng thật chỉ muốn ăn no xong ngủ một giấc.

Tôi với Lưu Văn Tam về nhà, còn chuyện xác chết lão Liễu, tôi cũng có hỏi qua.

Lưu Văn Tam nói rằng tôi đã đóng đinh sắt, lão có dữ đến đâu cũng chịu chết, đợi trời sáng đi nhặt về là được.

Lão uống rượu, tôi đi nấu mì.

Làm một bát mì to, sùm sụp ăn căng bụng.

Đến gần mười một giờ, cuối cùng tôi cũng được lên giường, ngủ một giấc tít thò lò.

Đợi lúc tỉnh dậy, trời đã sáng bảnh!

Ngoài sân ồn ồn ào ào, tôi dụi mắt, khoác áo lên đi ra ngoài.

Đông nghìn nghịt, trong sân phải có tầm hơn hai chục người đứng đó.

“Lão Liễu” bị trói gô người vứt nằm dưới đất.

Giờ tôi mới phát hiện, “lão Liễu” này với lão Liễu đã chết, vẫn có chút khác biệt.

Bọn họ đúng thật rất giống nhau, nhưng “lão Liễu” này không bị hói đầu, mà cắt trọc.

Hôm qua cũng tại tôi sợ quá, không chú ý đến điểm này.

Trên người lão có không ít vết thâm tím, trên mặt cũng có vết thương. Đặc biệt là dưới chân, vẫn đang chảy máu.

Ông cụ Vương bước lên trước, nói với tôi một câu: “La âm bà, cậu đi gọi Văn Tam cái?”

Cũng vào lúc này, Lưu Văn Tam đẩy cửa phòng, dụi mắt bước ra.

“Gọi gì mà gọi, mấy người vào sân tôi đã tỉnh rồi.” Lưu Văn Tam vẫn còn hơi ngái ngủ.

Tôi chào lão.

Trưởng thôn bước lên đầu, nói một thôi một hồi, tôi mới biết, bọn họ bắt “lão Liễu” này không dễ tí nào.

Lão núp xuống dưới bãi lau Liễu, nhân chỗ mọi người vừa soát qua, xông ra định chạy ra ngoài, suýt chút nữa thì để lão chạy thoát.

Cũng may đều có nuôi chó, chỗ cổng thôn cũng có người canh chừng! Thế mới tóm được lão!

Vết thương ở chân lão, là do bị chó cắn.

Tận mấy người đàn ông khác cũng bị thương, lão có cầm theo dao, đâm loạn lên.

Sau khi lão bị tóm, cũng chẳng tránh được bị tẩn cho một trận.

Tôi nghe thôi cũng thấy kinh hồn bạt vía.

Quỷ đáng sợ, người cũng đáng sợ, trên tay “lão Liễu” này ít nhất cũng phải có ba mạng người!

Nhỡ không để ý cái, có khi bị lão giết thật...

Lưu Văn Tam nheo mắt gật gật đầu.

“Tên gì?” Lão đột ngột đạp vào đầu “lão Liễu” kia.

“Làm con mẹ gì thế! Có giỏi đánh chết bố mày đi! Không bố mày chôn sống cả nhà mày!”

Lời “lão Liễu” thốt ra nghe kinh người, khuôn mặt đang yên lặng, đột nhiên đầy vẻ hung hãn trừng mắt nhìn Lưu Văn Tam.

Lưu Văn Tam gật đầu: “Dám ra tay giết ba mạng nhà thằng cháu, thảo nào mày dám ngang thế.”

“Có điều rơi vào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip