ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 62. . CẬU CÓ DUYÊN VỚI ÁN MẠNG

Chương 61. CẬU CÓ DUYÊN VỚI ÁN MẠNG

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Người dân xung quanh cũng trợn tròn, đưa mắt nhìn nhau.

Tiếng của Liễu Trung Đường không to, nhưng mặt nước bãi lau Liễu vốn yên tĩnh, tất cả mọi người đều nghe rất rõ ràng.

“Ý mày là gì?” Lưu Văn Tam nhìn chằm chằm Liễu Trung Đường.

Liễu Trung Đường cười một kiểu lạnh lẽo rợn người, rồi mới mở mồm nói: “Thằng súc sinh Liễu Chí, lấy mạng Liễu Trung Thư.” “Hôm đó, nó còn đến tìm tao.”

Lưu Văn Tam châm một điếu thuốc, lão nheo mắt nhìn Liễu Trung Đường mấy giây, rồi đột nhiên ném điếu thuốc ra trước mặt Liễu Trung Đường.

Liễu Trung Đường run rẩy nhặt điếu thuốc lên, rít mạnh một hơi, thần sắc không tránh được có phần tàn nhẫn.

“Thằng súc sinh Liễu Chí, nói nhà nó thiếu tiền, trẻ con phải đi học, bố vợ lại bị ung thư, nghèo không có tiền chữa trị, nó ham cờ bạc, thua mất chỗ tiền bán nhà để nộp phí phẫu thuật.”

“Nó nghe nói Trung Thư theo người ta đi vớt xác, đi một chuyến kiếm được một hai vạn, tiền gửi ngân hàng không ít, nó cũng muốn đi theo, nhưng Trung Thư không cho.”

“Nó mới tính, kiếm chút tiền từ chỗ Trung Thư để tiêu. Nó tìm tao, là vì nó đi xin tiền Trung Thư mấy lần rồi, giờ không xin được nữa, nó biết tao vào khám mấy lần, xuống tay ác, nên định bàn với tao, giết Trung Thư, rồi chia đôi tiền của lão.”

Nhoáng cái, điếu thuốc của Liễu Trung Đường đã hút hết, lão liếc Lưu Văn Tam một cái, nói: “Tao kể hết cho chúng mày nghe, cho tao điếu nữa.”

Lưu Văn Tam vứt thẳng cả thuốc lẫn bật lửa xuống trước mặt Liễu Trung Đường.

Liễu Trung Đường vội vàng châm một điếu thuốc nữa, lão rít mạnh một hơi hết nửa điếu, thần sắc trở nên ngây ngất hơn nhiều.

Lúc này, trên mặt lão lại xuất hiện nụ cười co giật kiểu da cười cơ không cười lúc trước.

Tôi lập tức nhớ lại cảnh đêm qua, trong lòng không rét mà run.

“Kể cả là nuôi con chó ngao, cũng chẳng có lý gì cắn càn tại ổ cả, tuy là trước đây mọi người đều nói mạng tao với Trung Thư quá cứng, khắc chết bố mẹ, rồi bọn tao ai đi đường nấy. Giữa chúng tao cũng hiểu lầm không ít.”

“Nhưng tao cũng không ác đến mức giết anh cướp tiền được, mấy lần tao vào khám, vợ con tao đều do Trung Thư nuôi, tao rõ hết.”

“Lúc đấy tao đã tẩn cho thằng khốn Liễu Chí một trận, cấm nó làm càn!”

“Hôm đó trong lòng tao thấy không yên, nên định vào thôn xem xem, mới biết ngay tối hôm đó Trung Thư đã mất rồi, tao núp sau tường nghe, thấy bảo là do quỷ tác quái.”

“Mẹ nó toàn là láo toét! Mạng Trung Thư cứng như lửa thiêu, có quỷ quái nào làm gì được lão!”

“Tao biết thừa, là do thằng tạp chủng Liễu Chí đấy làm, tâm địa nó ác mà! Cậu nó, mà nói giết là giết! Nó nghiện cờ bạc, đầu óc đánh bạc đến lú lẫn hết rồi!”

“Tao khuyên nó ra đầu thú, nó không nghe, còn làm đám tang cho Trung Thư thật to, bảo là Trung Thư cũng không trách nó, kiếp này lão sống không ra cái hồn người, cầm tiền chỉ lãng phí, chẳng thà cho người nhà được toại nguyện.”

“Tao nghe mà trong lòng không biết là vị gì, chỉ có một cảm giác phẫn nộ không kiềm chế nổi.

Chỉ vì không kết hôn, nên là sống không ra cái hồn người?

Chỉ vì ăn mặc lôi thôi một chút, kiếm tiền mà không tiêu, nên cầm tiền chỉ lãng phí?

Cho người nhà được toại nguyện kiểu đó, không có chút lương tâm nào.”

Liễu Trung Đường lại châm một điếu thuốc, bập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip