Chương 69. CHẾT CŨNG KHÔNG TẮT THỞ
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tốc độ nhấn chân lại càng trở nên nhanh hơn, tôi đạp mạnh mười mấy vòng, Trần mù gọi tôi một câu: “Rẽ phải, đến nơi rồi.”
Phía bên phải đúng là có một lối rẽ nhỏ, rẽ vào trong thì thấy bên đường có một căn nhà hai tầng cũ, bờ tường không được sơn bả, lộ ra lớp gạch đỏ au.
Thời gian lâu rồi, nên trên tường bám đầy dây leo, kẽ hở trên nóc nhà còn mọc ra một cái cây nhỏ cong vẹo.
Trước cổng có một mảnh đất trống, dựng mấy cái giá phơi quần áo, trên đó vẫn còn treo mấy cái áo.
Tôi dừng lại, bất an nhìn ra đằng sau.
Trần mù lắc lắc đầu: “Bất kể là người hay quỷ, đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì, mày quên hai điều chú dặn mày rồi sao?”
Tim tôi lại đập đánh thịch một cái, lập tức cái cảm giác ớn lạnh kia càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Lần trước lúc đi vớt vợ con của xưởng trưởng Châu trên sông Dương, Trần mù có dặn dò tôi mấy câu.
“Trời tối cái, bất kể là đường thủy hay đường bộ, đều là đường của người chết.”
“Có người đi phía sau hỏi chuyện, không được trả lời...”
“Đồ trôi nổi trên mặt sông cũng không được vớt...”
Mặt tôi lập tức tái đi, run rẩy nói một câu: “Chú Trần, ban nãy cháu chưa phản ứng lại... quên mất luôn, cháu nhớ ra rồi, giờ phải làm thế nào?”
Trần mù im lặng một lát, vứt đầu thuốc xuống đất, nói: “Cứ làm việc bây giờ trước đã, nếu nó đến tìm mày thì tính sau, mà nó chắc cũng không đến nỗi đui mắt.” Tôi rất chán nản vì sự sơ suất của bản thân, có Trần mù đi cùng mà vẫn không chú ý cảnh giác.
Cố nén nỗi bất an trong lòng, ngoảnh đầu nhìn về phía căn nhà hai tầng.
Trần mù tiến lên trước bước về phía cửa nhà, tôi vội vàng đi theo sau.
Lão giơ tay, gõ cửa cộc cộc.
Chưa đầy nửa phút, cửa đã bị đẩy mở, từ trong khe cửa mở lộ ra nửa khuôn mặt đàn bà vàng bủng, trên mặt cô ta có không ít vết thương, rõ ràng là thường xuyên bị ngược đãi, ánh mắt không che dấu nổi sự hoảng sợ, rụt rè nhìn tôi và Trần mù.
“Trần tiên sinh, cuối cùng thì ông cũng tới.” Cô ta run rẩy nói một câu.
“Nhanh vào nhà đi.” Cô ta mở cửa nhường lối, đến tôi là ai cũng chẳng hỏi.
Đồ đạc trong nhà cũ nát hết chỗ nói, sô pha giả da đen xì, lớp giả da bong tróc từng mảng, lộ cả lớp vải lưới và bông nhồi bên trong.
Trên bề mặt chiếc bàn ăn bằng gỗ cũng đầy mảng bám, tháng này qua năm khác, đã bóng nhẫy cả lên.
Tôi nhìn quanh một vòng, phát hiện có một chiếc cầu thang gỗ mỏng mảnh, bên dưới còn chất đống toàn đồ linh tinh.
“Hoa Cô, bố mày đâu?” Trần mù đột nhiên hỏi một câu.
“Đang ở dưới hầm uống rượu, từ tối qua đến giờ chưa ra, bảo là nắng nôi khó chịu, cháu đang chuẩn bị mang rượu cho ông ấy.” Ánh mắt Hoa Cô lại lộ ra vẻ hoảng loạn, nét mặt hiện rõ nổi hoảng sợ không che dấu nổi.
Trần mù gật gật đầu ra vẻ nghĩ ngợi.
“Xác sống hóa sát, mấy hôm đầu còn phơi nắng được, qua đầu bảy là bắt đầu sợ ánh sáng, đợi đến giờ tý mới mò ra ngoài lang thang, tính cách lão càng gắt gỏng hơn đúng không?”
Hoa Cô gật đầu lia lịa, tròng mắt mọng đầy nước: “Đúng đúng đúng, tính bố cháu càng dữ càng khó chiều hơn nhiều, hôm qua ông ấy lại đánh cháu một trận, đánh đến gãy cả gậy luôn.” Cô ta lật tay áo lên, vết thương thâm tím sưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền