ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 71. . TRONG NGƯỜI CÓ SÚC VẬT

Chương 70. TRONG NGƯỜI CÓ SÚC VẬT

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Giọng nói Trần mù cũng có phần lạnh đi, lão cứ thế bước thẳng lên trước.

Tim tôi đập rất nhanh, cũng vội đi theo.

Đồng thời tôi cũng ôm lấy ngực, tôi còn đem theo đinh sắt với búa nữa mà.

Chẳng biết xác sống có đục được không, có bị coi là giết người không?

Trong phút chốc, chúng tôi đã đến bên cạnh giường.

Lão Đinh kia vẫn cứ trợn tròn mắt nhìn chúng tôi, miệng lão chửi bậy một câu, giơ tay ra định bóp cổ Trần mù.

Cánh tay đó khô đét chỉ còn da bọc xương, nổi đầy vết tím đỏ, còn tỏa khí đen.

“Lão Đinh, ngoan ngoãn theo tôi lên đường, đây không phải là chỗ lão nên ở.”

“Cứt í! Cái thằng mù chết tiệt này! Muốn hại chết tao! Xong để chúng mày đến bắt con gái tao đúng không! Tao biết thừa chúng mày không phải là loại tử tế gì!”

“Hôm nay ông mày liều chết! Cũng phải lôi chúng mày chết cùng!”

Ánh mắt lão Đinh hung ác khác thường, Trần mù một phát túm lấy tay lão, rắc một tiếng...

Giống như bẻ gãy một nhánh cây khô vậy, cánh tay lão Đinh gãy luôn, bị Trần mù khóa ngược xuống giường.

Vậy mà lão Đinh không hề kêu gào, hung hãn ngoảnh đầu lại, vẫn cứ trợn trừng nhìn tôi và Trần mù.

“Ông mày nhất định sẽ lôi chúng mày chết cùng! Đồ tạp chủng chết tiệt! Đồ súc sinh!”

Cũng vào lúc này, trên tầng vọng lại tiếng hét của Hoa Cô.

Mặt tôi hơi biến sắc, lão Đinh thì toàn thân run rẩy, lão liều mạng giãy dụa, rầm một tiếng, giường thế mà đổ sập luôn!

“Thập Lục, mày lên trên xem có chuyện gì, chú lôi lão lên.” Trần mù đột ngột nói.

Tiếng hét của Hoa Cô ngày càng hoảng loạn, dường như còn nghe thấy tiếng của đàn ông, không chỉ một người, tôi vội vàng chạy ra ngoài.

Nửa đêm như thế này, vẫn còn có người đến nhà Hoa Cô gây sự? Bọn chúng không sợ có lão Đinh ở đây, sẽ lấy mạng bọn chúng sao?

Rất nhanh, tôi đã lên đến tầng một.

Một gã đàn ông trên đầu có vết lang ben, mang bộ mặt dung tục hèn hạ, đang túm tay Hoa Cô lôi ra ngoài.

Còn hai người nữa, trông cũng như lưu manh chẳng có vẻ tốt đẹp gì, thì một tên định ôm người Hoa Cô lên, tên còn lại thì vác chân.

“Mày buông tao ra! Buông tao ra ngay!” Hoa Cô khóc lóc la hét giãy giụa.

Gã đàn ông lang ben kia nhìn sang tôi, sắc mặt gã đầy hung tợn.

“Giỏi thật cái con đi điếm nhà mày! Tao bảo sao mày không chịu ở với tao! Cũng không kiếm tiền cho tao!”

“Đ-t!” “Trong nhà mày còn nuôi trai cơ đấy! Hôm nay bố mày đập chết nó!”

Mặt tôi hơi biến sắc.

Tuy vẫn không rõ là xảy ra chuyện gì.

Nhưng ba gã đàn ông kia đã buông Hoa Cô ra, đều hùng hùng hổ hổ tiến về phía tôi!

Thậm chí trên tay hai gã lưu manh kia còn móc đâu ra hai con dao găm sáng choang!

Nửa đêm nửa hôm thế này, chắc chắn chẳng có cách gì nói lý với loại người này.

Tôi tiện tay giật lấy một chiếc ghế gỗ, cũng mò lấy cái búa ra, cảnh giác nhìn bọn chúng, cũng huơ lên mấy phát để uy hiếp.

Có điều thần sắc gã đàn ông lang ben kia lại càng hung tợn hơn: “Con đĩ điếm, hôm nay thằng trai này của mày phải chết ở đây! Bố mày sẽ còn lôi mày đi bán luôn! Dám chơi trò này với bố mày! Thì cứ chờ chết nhé!”

“Hai thằng chúng mày, lên cho bố mày!”

Nhưng đúng vào lúc này, sau lưng vang lên tiếng chửi bới của lão Đinh, còn cả tiếng bước chân nặng nề.

Mặt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip