ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 72. . TRỜI TỐI ĐƯỜNG TRƠN QUỶ KHÓ ĐI

Chương 71. TRỜI TỐI ĐƯỜNG TRƠN QUỶ KHÓ ĐI

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Màn đêm đen kịt trong chớp mắt che hết tầm nhìn!

Tiếng sủa của ngao sói mới nghe giống như tiếng chó sủa, nhưng lại kèm theo tiếng tru kéo dài, nghe vô cùng thảm thiết.

Đây đâu phải là chó, rõ ràng là sói mà!

Mà còn là loại sói cô độc trong rừng già!

Cùng với đó, một thứ mùi xác thối cực kì nồng nặc xộc lên mặt, khiến tôi lập tức ọe luôn một tiếng...

Bên cạnh là tiếng khóc đầy hốt hoảng của Hoa Cô, và tiếng ho khèng khẹc của Trần mù.

Cùng với một tiếng phịch, cũng chẳng biết là thứ gì rơi xuống đất nữa.

Màn đêm mang đến cho con người, chỉ toàn là sự khiếp hãi không biên giới.

“Đèn... đèn ở đâu?” Tôi cắn răng, khàn giọng hỏi một câu.

“Đèn hỏng rồi...” Tiếng nấc sụt sùi của Hoa Cô, vẫn còn đầy hoảng hốt.

Tiếp đó là một đốm sáng xuất hiện, hóa ra là Trần mù vừa bật lửa lên soi.

Tôi vốn đã sợ mất vía, nay lại bị Trần mù làm cho càng sợ hết hồn.

Bộ dạng của lão vốn đã khủng khiếp, đôi mắt trông vô cùng ghê người.

Giờ dưới ánh lửa cả khuôn mặt lão còn ánh lên màu xanh lét.

Ngay sau đó, Hoa Cô cũng trấn tĩnh hơn chút, chẳng biết mò cây nến ở đâu ra thắp lên, trong nhà cuối cùng cũng hồi phục ánh sáng.

Cảnh tượng trước mắt, khiến tôi kinh hồn bạt vía.

Lão Đinh lúc trước còn mang bộ dạng nanh ác, quyết phải giết người cho hả giận!

Thế mà giờ, lão trông như một đống thịt thối nằm vật trên sàn nhà.

Ngửa mặt dạng thẳng cẳng, tay cong cong queo queo, rõ ràng là gãy rồi.

Đôi mắt chết cũng không nhắm trợn trừng nhìn lên trần nhà, da thịt trên mặt cũng rữa nát hết quá nửa, dày đặc đốm xác chết.

Da đầu tôi tê rần, khắp người nổi đầy da gà.

Một tay của lão Đinh, vẫn còn túm lấy cố của Phùng Hướng Tiền.

Đương nhiên, lúc này không còn là bóp siết nữa, mà đã buông thõng xuống.

Phùng Hướng Tiền nằm co giật trên nền đất, hít thở một cách khó khăn, có điều cuối cùng cũng giữ được cái mạng.

Tôi nhìn thấy ngao sói không biết từ lúc nào đã bước đến cửa nhà, rồi nó vào trong nhà, đến cạnh xác lão Đinh ngửi ngửi.

Dưới ánh nến trong đêm, ngao sói cho tôi cảm giác không phải là thứ sát khí kinh khủng như lúc trước.

Mà ngược lại là cảm giác trấn tĩnh an tâm...

“Bố!” Hoa Cô run rẩy khóc, quỳ sụp dưới đất, cô ta định nhào lên người lão Đinh, nhưng bị Trần mù túm lấy bả vai ngăn lại.

“Hoa Cô, bố mày đã chết rồi, đốm xác chết trên người lão quá nhiều, có độc xác chết, đừng có chạm vào.” Còn sót lại, chỉ là tiếng khóc thê thảm của Hoa Cô.

Mập mập mờ mờ, tôi lại cảm giác phía lão Đinh ngã xuống, khuôn mặt lão dường như có hơi quay về phía tôi.

Lão tuy đã tắt thở, nhưng cho tôi một cảm giác giống như là lão không còn nhìn trần nhà nữa, mà là đang nhìn tôi!

Tôi vô thức rùng mình một cái, trời xui đất khiến thế nào mà nói một câu: “Lão Đinh chú cứ yên tâm, La Thập Lục cháu nói được làm được. Chú bị người ta hại chết, cháu giúp chú tìm người phá án, đòi lại công bằng cho chú!”

“Còn Hoa Cô, cháu tìm cách sắp xếp cho cô ấy, không để cô ấy bị người ta ức hiếp nữa!”

Vừa mới dứt lời, thì cái cảm giác bị nhìn chằm chằm kia lập tức biến mất.

Tôi dường như còn nghe thấy một tiếng thở dài, rất nhanh chìm vào tĩnh lặng.

Trên nền đất, Phùng Hướng Tiền run rẩy bò

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip