Chương 73. VẢI TRÁNH TÀ
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tôi bước đến bên cạnh Trần mù, đỡ lấy cái bọc vải.
Vốn dĩ tôi định mở ra xem, nhưng Trần mù lại quay người đi ra ngoài, tôi đành cố nén sự hiếu kì trong lòng xuống, nhét cái bọc vải vào trong lớp áo trước ngực sát với người, rồi cũng vội đi theo ra ngoài.
“Chú Trần, cái người mà xem bói cho chú ấy, rốt cục là người như thế nào?”
“Tại sao ông ta xem chuẩn như thế, thậm chí còn biết cháu sẽ xuất hiện, để lại đồ cho cháu?” Tôi trịnh trọng hỏi Trần mù, trong lòng càng thấy hiếu kì nghi hoặc.
Trần mù trả lời tôi: “Tất nhiên là cao nhân, phong thủy kham dư, thuật số bói toán, chẳng có gì ông ta không biết.”
“Thế ông ta là ai?” Tôi hít sâu một hơi, lại tiếp tục hỏi.
Trần mù thì giơ tay lên, chỉ chỉ vào mắt lão.
“Chú Trần chỉ là thằng mù, thì làm sao biết được ông ta là ai? Chú cũng chẳng biết ông ta tên là gì, chỉ biết rằng, ông ta mà đã xem bói, thì còn chuẩn hơn cả Diêm Vương.”
“Nếu ông ta nói người sẽ chết, thì không chết không được.”
“....”
Câu nói này của Trần mù đúng là khiến tôi ngẩn tò te.
Con ngươi của lão là màu trắng xám, dưới ánh mặt trời, trông như đeo một lớp kính áp tròng vậy.
Nó không giống như kiểu bị bệnh đục thủy tinh thể dẫn đến mù lòa.
Mà càng giống như trời sinh ra đã vậy....
Nhưng lão nói cũng chẳng sai mà... chỉ là một thằng mù, thì lão làm sao biết được người đó là ai?
“Ông ta đưa đồ cho chú, bảo chú giữ lấy chờ mày, chắc chắn cũng có lý do của ông ta.” Trần mù khẽ thở dài một tiếng.
“Thập Lục, mày khám dương quan thất bại mà không chết.”
“Có thể khiến mẹ mày hóa sát xong vẫn còn đi theo bảo vệ mày hơn hai mươi năm.”
“Thậm chí mày còn biết cách đỡ âm linh, biết thuật phong thủy, lại còn đạp được cả xe của chú Trần.”
“Tuy mày mang âm mệnh, nhìn như mệnh mỏng hấp dẫn quỷ quái, nhưng cái âm của mày, e là thuộc đại âm!”
“Chứ không thì làm sao chở nổi người có mệnh hỏa cứng như chú? Còn chở được cả ngao sói nữa?!”
“Mày tuyệt đối không phải người thường, có rất nhiều thứ, nhất định có thể tự mình phát hiện.”
Trần mù ngoảnh đầu lại, hai con ngươi trắng dã nhìn tôi chằm chằm, rồi chợt cười cười: “Thôi đừng hỏi chú Trần thêm nữa, nếu chú nói sai điều gì, sợ là sẽ đoản mệnh.”
Trong lòng tôi lập tức phát run, cũng chẳng dám hỏi thêm gì nữa.
Ăn xong bát cháo máu chó đen, cảm nhận thứ cảm giác ấm nóng dễ chịu từ dạ dày tỏa ra, tôi lại ngồi lên xe của Trần mù.
Lần này tôi lại yêu cầu tự mình đạp xe.
Trần mù cũng chẳng ngăn cản tôi nữa.
Hơn nữa lần này, tốc độ của tôi nhanh hơn hôm qua rất nhiều, tuy rằng nhấn bàn đạp cũng rất tốn sức, nhưng không đến mức hụt hơi như hôm qua.
Trong lúc đạp xe, tôi chợt nhớ lại chuyện tối hôm qua, bèn kể với Trần mù chuyện mụ đàn bà mặt ngựa kia đến cổng lò thiêu tìm tôi một lần, còn bảo sau này vẫn sẽ còn tìm tôi nữa.
Trần mù trầm ngâm một lát rồi nói: “Thế thì lần sau lúc nó đến, mày cầm cái thứ này đập lên đầu nó.” Vừa nói, Trần mù vừa đưa một thứ cho tôi.
Đấy là một mảnh vải có màu nâu đậm, nhăn nhăn nhúm nhúm, trên mặt còn dính vết máu đã hoàn toàn bị oxy hóa.
Cầm vào tay xong khiến cho tôi có một cảm giác vô cùng khó chịu, giống như miếng vải này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền