Chương 74. TRONG XÁC KHÔNG CÓ THAI
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
“Chú Văn Tam, đây là mỡ gì thế?”
Tôi vừa mới nói xong, đã lập tức bịt mồm bịt mũi lại.
Cái mùi này quá quen thuộc, khiến tôi muốn nôn ngay lập tức. Tối qua tôi còn vừa mới tiếp xúc thân mật với nguồn gốc của thứ mỡ này...
Đường Hải cũng bịt mồm lại, chưa đợi Lưu Văn Tam nói gì, gã đã ộc một tiếng.
“Mỡ xác chết...” Lưu Văn Tam gật gật đầu, nói: “Mỡ được luyện từ quỷ nước, thời đại bây giờ khó kiếm lắm.” Cổ họng tôi động đậy một cái: “Quỷ nước?”
“Người thường còn gọi nó là khỉ nước, hoặc quỷ sư nước, bây giờ ngày càng ít rồi, đây là bảo bối nhét đáy hòm của chú Văn Tam đấy.” Lúc này, mặt nước sau khi bị đổ dầu xác quỷ nước xuống xong, đột nhiên, có một sợi tơ màu đỏ bắt đầu ngưng tụ....
Tôi nhìn không chớp mắt, còn có cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Ngư dân trên cầu tàu thì chửi mẹ chửi bà lên: “Lưu Văn Tam, mày vớt xác của mày, mày làm gì mà lại đổ cái thứ buồn nôn kia xuống sông hả?! Mày đổ xuống thì bọn tao còn đánh được mấy con cá nữa!”
“Mày làm người vớt xác kiếm không ít, bọn tao toàn dựa vào việc đánh cá hàng ngày để kiếm sống! Không đánh được cá tôm! Bọn tao chỉ có nước đi ăn mày!” Mặt tôi hơi biến sắc.
Có điều còn chưa đợi tôi mở mồm, Lưu Văn Tam đã hướng về phía rìa cầu tàu mà hét: “Bến tàu này không đánh được cá, có thể đi qua bến tàu khác, chứ ở sông Dương này mà Lưu Văn Tam tao không đi vớt xác, còn chưa biết có bao nhiêu xác dữ ác quỷ!”
“Chúng nó ngày nào cũng muốn kiếm người chết thay, chả biết hôm nào sẽ lôi một hai người trong đám chúng mày xuống!”
“Đến lúc đấy người nhà chúng mày lại phải đến mời tao đi vớt xác!” Lưu Văn Tam nói không khách khí chút nào.
Hét xong mấy câu đấy, đám ngư dân kia vừa chửi đổng vừa thu dọn lưới cá chạy luôn.
Lái thuyền cũng vội vã chạy lên thuyền, chỉ sợ dính phải mỡ xác chết.
Trần mù thì ngồi mạn bên kia, nhìn vọng về một hướng, trên mặt lão toàn nỗi bi thương, phía trong đôi con ngươi xám trắng kia dường như đã bắt đầu có nước mắt trào ra.
Trong lòng tôi thực ra cũng cứ có đôi phần nghi hoặc, mọi người đều gọi lão là Trần mù, lão mù, thậm chí bản thân lão cũng nói mình là thằng mù.
Nhưng mà lão có mù thật không?
Đi về đạp xe tìm đường, sau khi lên thuyền cũng cứ nhìn về một hướng thế kia... Đây không giống với việc người mù đi đến một nơi nhiều lần, chỉ dựa vào ký ức của cơ bắp có thể làm được.
Đi với Lưu Văn Tam lâu rồi, cũng tiếp xúc với Trần mù bao nhiêu lần như thế, tôi cảm thấy có rất nhiều chuyện không thể dùng logic thông thường để lý giải.
Trong lúc tôi suy nghĩ, thời gian cũng đã trôi qua tầm mười phút.
Mặt nước dưới lòng sông, lại đã xuất hiện một mảng máu tươi lớn!
Dưới ánh trăng, thứ màu máu đỏ tươi ấy trông rất nhức mắt, mà còn tỏa ra một luồng khí lạnh khiến người ta rùng mình cùng với một thứ mùi máu tanh nồng.
Dường như khiến cả vùng nước này đều trở nên hôi tanh.
Tim tôi đập vô cùng nhanh!
Dường như bên tai có nghe thấy tiếng một người đàn bà đang liều mạng gào thét thê thảm!
“Cứu.... cứu tôi!”
“Con... tôi còn có con...!” “Cầu xin mấy người cứu tôi với!”
Thứ âm thanh bi thảm tuyệt vọng ấy, dường như chọc thủng màng nhĩ của tôi, hự một tiếng, tôi vô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền