Chương 76. TA LÀ KHÁCH VỚT XÁC SÔNG DƯƠNG!
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Đường Hải ngẩn người nhìn Trần mù, sau đó lắc lắc đầu, môi mấp máy mấy cái, nói nhỏ một câu: “Tôi cũng chẳng biết... Ban nãy vô duyên vô cớ khoác lên người tôi... Sau đó tôi nhìn thấy một khuôn mặt quỷ vô cùng khủng khiếp... Chỉ to bằng từng này thôi.”
Đường Hải làm động tác, đại khái tầm bằng vòng tròn do ngón trỏ và ngón cái tạo thành, vừa hay bằng với kích thước của hài linh.
Tôi rùng mình, hài linh ở trong cái áo, có lẽ là Đường Hải nhìn thấy khi mặc cái áo lên, sau đó bị dọa cho thành như thế.
“Vậy à?” Trần mù đột nhiên lại nói một câu.
Tiếp đấy lão lại lắc lắc đầu: “Người nếu nói tiếng quỷ, thì tý nữa không ra khỏi con đường này được đâu, hài linh hành hung, xác mẫu hóa sát, hôm nay dưới sông Dương quỷ quái tung hoành, trên bờ cũng sẽ có tiểu quỷ chắn đường.”
“Không làm chuyện khuất tất, không sợ quỷ gõ cửa, nếu như mày bị lôi đi, thì chẳng ai cứu được mày.”
Những lời này khiến đồng tử tôi co mạnh lại.
Ngao sói cũng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ au nhìn chằm chằm Đường Hải.
Lưu Văn Tam đột ngột châm một điếu thuốc, cũng nheo mắt nhìn Đường Hải.
Trần mù tuyệt đối là một người thông minh, Lưu Văn Tam cũng không ngu, chứ không một người dẫn đường âm bao nhiêu năm không chết, người kia cũng chẳng biết vớt bao nhiêu hài cốt từ sông Dương lên.
Còn về tôi, vẫn có rất nhiều thứ không hiểu, tất nhiên là không phát hiện được nhiều vấn đề.
“Tôi... Tôi đúng là không nói dối....” Đường Hải đột nhiên phịch một cái quỳ xuống đất, một phát túm lấy chân Lưu Văn Tam, mặt như đưa đám nói: “Lưu tiên sinh, tôi thực sự không hề nói dối, cái áo đó tự nhiên xuất hiện trên người tôi thật! Chuyện gây chết người như vậy, tôi làm sao mà dám lừa dối mấy anh?”
Lưu Văn Tam nhìn Trần mù một cái, trong ánh mắt có vài phần dò hỏi.
Ít thấy lão với Trần mù có ánh mắt nghiêm chỉnh như vậy.
Trần mù thì cúi đầu châm một điếu thuốc lá cuộn, vỗ vỗ đầu ngao sói: “Lên xe đi ngủ đi, đêm nay hết việc của mày rồi.” Ngao sói liền nhảy lên sàn gỗ phía sau của cái xe ba bánh cũ nát.
Tiếp đấy lão nói với Lưu Văn Tam một câu: “Hài linh bị ngao sói nuốt rồi, xác nữ vốn chỉ là mẫu sát thông thường, bây giờ có lẽ đã mọc lông trắng rồi, oán khí trong người nó không ít, vớt chắc chắn là không vớt lên được rồi, kể cả có vớt lên được, cũng không chôn nổi, phải đánh gãy xương chặt đứt đầu rồi thiêu thành tro, nếu không, là thành đại họa.”
“Để lại dưới sông Dương, thì tàu thuyền qua lại cũng không được yên ổn, hai chuyện này bất kể là chuyện nào, chúng ta đều là kẻ khơi mào một nửa, sẽ phải chịu báo ứng.”
Tim tôi đập thịch một cái.
Những lời này của Trần mù tôi nghe hiểu hết, ý là, vớt xác thất bại, hài linh bị ăn, xác nữ sẽ ở dưới sông Dương làm loạn hại người, những báo ứng này đều là của chúng tôi, chắc chắn cũng là của Đường Hải.
Nếu như cưỡng chế lôi xác nữ lên, cũng bắt buộc phải xử lý, nhưng như thế cũng sẽ có báo ứng, đại khái là thương hồn tổn mệnh, khiến người ta không được đầu thai, cả hai cách đều chẳng tốt chỗ nào cả.
Sắc mặt Lưu Văn Tam rất khó coi, mặt mũi sầm xì, lão cũng châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nheo mắt nhìn mặt nước sông Dương.
Đường Hải vẫn quỳ ở chỗ cũ, sắc mặt gã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền